Dẫn Truyện | Chân Thật & Mộng Mơ - Nội dung
Chân Thật & Mộng Mơ
Chân Thật & Mộng Mơ

Dẫn truyện bởi Thanh Tân tiểu đệ (@Vyi)

Đang chạy
6
Phân cảnh
1212
Người chơi
Phân cảnh 2, Phần 2

Ngọt ngào

Boong tàu

Flarine trông có vẻ hào hứng, còn bạn thì không, nhưng cô nàng cần gì quan tâm điều đó cơ chứ?

Một chiếc chìa khóa này sẽ thuộc về ai đây?

Cô cất cao giọng.

Sau đây là luật chơi của chúng ta!!

Tất cả khai mộng giả đều có quyền tham gia dù đã có dây chuyền!

Chúng tôi sẽ chia các bạn làm ba đội:

Đội 1:
  • 00521

  • Loth

  • Marionette

Đội 2
  • Antir

  • Arthur

  • Meia

Đội 3
  • Etomis

  • Amphora

  • Las

Bạn tỏ ra nghi hoặc, việc đội nhóm này mang ý nghĩa gì?

Trong mỗi đội đều có người nắm giữ chìa khóa. Các bạn sẽ có các lựa chọn như sau:

  1. Đội đầu tiên giết được người có chìa khóa trong đội mình sẽ nhận được chiếc chìa khóa cuối cùng.

  2. Đội đầu tiên lấy được được chìa khóa trong đội đối thủ với mức đảm bảo số lượng thành viên đủ 3 sẽ giành được chiếc chìa khóa cuối cùng.

*Lưu ý:

chìa khóa nằm trong tay ai là của người đó!

Chúng tôi sẽ cho các bạn thời gian để chuẩn bị, chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi lúc 1 giờ sáng mai. Còn bây giờ, xin chúc mừng các khai mộng giả còn sống sót, đây là thời gian tự do của các bạn. Phòng ngủ vẫn giữ nguyên như cũ.

Xin hãy nhớ: trong thời gian rảnh, các bạn có thể làm bất cứ điều gì!

Thông báo hết! Chúc một ngày tốt lành! Bây giờ chỉ mới gần 4 giờ sáng thui á nha!!!

Hiển thị đầy đủ

Chà…

Tôi đã thấy khá tốt khi tìm được chiếc chìa khóa và đã đeo nó vào cổ và che nó bằng chiếc áo khoác ngoài. Tôi đã nghĩ có nó làm tăng đáng kể cơ hội của tôi.

Giờ thì nên suy nghĩ lại thôi.

Và cũng đã ngờ ngợ sẽ bị chia nhóm lại, không ngờ nhanh đến như vậy.

Flarine đã thông báo rằng tôi được nhóm với Loth và Mar, đúng không nhỉ? Tôi nhớ mang máng đã gặp Mar ở phòng bếp và cả lúc lên tàu. Nhưng Loth- người có cái-tên-bốn-chữ-không-thể-thu-gọn, hình như tôi chưa từng đụng mặt. Trông anh ta giống hao hao Las, nhưng cử chỉ có vẻ thuần thục và khuôn mặt lạnh hơn. Cảm giác cần phải đề phòng, bản năng của tôi cho là thế.

Nhưng mọi thứ vẫn diễn ra quá nhanh, tôi cư nhiên không được thoải mái lắm. Tôi vẫn chưa rõ họ là người thế nào, hơn nữa trước việc sắp xếp với hai người, tôi thấy hơi ác cảm.

Dẫu thế, khi cô gái có vẻ khá vui vẻ kia đề cập đến luật chơi, tôi càng biết mình rơi vào tình huống khó xử và yếu thế đến nhường nào.

Trong mỗi đội đều có người nắm giữ chìa khóa.

Năm chiếc chìa khóa là số chìa khóa ban đầu thì phải. Chiếc chìa khóa cuối cùng… Vậy chẳng phải tỉ lệ mỗi đội có 2 người có chìa khóa là bằng nhau sao?

Tôi cảm giác thế giới quan của tôi lại bắt đầu trở nên tồi tệ. Mong rằng tôi sẽ hòa thuận được với 2 người đồng-đội của mình, mong là thế…

Tôi vẫn không tin được rằng cái luật lệ lại phức tạp đến vậy.

Ít ra, sau vụ việc của ông chú họ Mag, tôi biết được rằng mình có khả năng mất mạng rất cao và sẽ chẳng ai quan tâm nếu tôi chết lặng lẽ trên con tàu này. Có đáng không?

Đáng chứ, còn hơn là sống như một người vô hình, luôn ẩn dật, chẳng ai quen biết và lúc nào cũng nghe lệnh của chỉ huy để làm nhiệm vụ, ngày ngày đều xám ngắt.

Thời gian còn lại của tất cả chúng tôi là 21 giờ đồng hồ.

Tất nhiên, theo lệ thường thì tôi sẽ phải chủ động hoặc bị động bắt chuyện với 2 người kia, nhưng nào tôi biết họ sẽ làm gì? Hơn nữa, anh chàng tên Las quen quen và cả cô gái lặng lẽ Mei đều thuộc đội khác nhau, tôi vẫn chưa thực sự làm quen với điều ấy.

Tôi trở về phòng của mình và Mei.

Đương nhiên, không phải để nghỉ ngơi. Tôi đoán chắc rằng mình không thể ngủ vào bây giờ. Tôi ra ban công và dành những phút cuối của buổi đêm cho chính mình. Thả mình theo những dòng tâm tư và làn sương nhè nhẹ buổi sớm, tôi khoan khoái hít thở thật sâu mùi biển cả, lắng nghe những con sóng nhè nhẹ dập dềnh theo nhau chạy ra đến tận chân trời xa tít tắp.

Tôi đã từng nghĩ rất nhiều về cuộc sống suốt mất năm qua, một cuộc sống ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng. Trong những năm tháng gần đây, tất cả dường như đứng lại. Thời gian bỗng chẳng còn chạy nữa, thế giới bỗng trở nên ngày một tầm thường, và tôi bắt đầu mất cảm giác về thời gian. Cảm xúc của tôi mất dần, và bỗng tôi thấy chúng thật khác lạ.

Những khoảng khắc hạnh phúc thật ngắn ngủi dẫu tôi có muốn ghi nhớ chúng bao nhiêu. Chẳng thể nhớ hết, chẳng thể quên hết, cũng chẳng thể ôm tất cả. Chúng như những mảnh vỡ thoắt ẩn thoắt hiện, dẫu có phai màu vẫn để lại những dấu ấn như nhắc nhở tôi về một thuở, để rồi một ngày nào đấy, tôi sẽ lặp lại: “Có những ngày, biết bao lần tôi đã có những ngày như thế.”

Trong những mảnh ghép vụn vỡ ấy, giữa thay đổi của đất trời và ẩn hiện những tia nắng rời rạc, nếu để yên là những vật lấp lánh còn ghép lại thành một bản hòa âm của quá khứ.

Giống như vậy, nếu như đôi mắt chẳng còn là đôi mắt mà là những vì sao sáng trong màn đêm, nếu như đôi chân không chỉ là chân mà trở thành những bước chạy xa tít tắp, tên chẳng còn là tên mà còn là tiếng gọi âm vang đến tận bây giờ, những kỷ niệm sẽ là những vật thủy tinh mà tôi cất sâu trong chiếc hộp quý báu nhất của mình, nâng niu và dành thời gian để ngắm lại, trân quý như mạng sống của chính mình.

Và tia nắng đầu tiên đã lên, rạng rỡ và rực sáng, đổ bóng xuống tâm hồn tôi.

Bỗng nhiên lòng tràn ngập dư âm những tháng ngày đã qua.

Nhìn bầu trời trắng trong trẻo mà tôi tự nhủ nếu trong cơn mưa, trời cũng sáng như vậy thì tốt biết bao?

Giá như được làm một đứa trẻ.

Nhìn thế giới qua đôi mắt ngây thơ sâu thẳm của một đứa trẻ không phải thật diệu kì hay sao?

Sống chẳng vội vàng, không bị dòng đời đưa đẩy, vô tư vô lo mà trưởng thành mỗi ngày, tận hưởng những niềm vui tưởng như tầm thường mà đơn giản, bình dị, không phải thật tốt hay sao?

Tiếc rằng, tôi không phải một đứa trẻ, cũng không thể vô tư vô lo.

Tôi là một con người ích kỷ và tham lam, có thể vì một niềm tin nhỏ nhoi về người thân của mình mà sẵn sàng giết chết một con người khác.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:25 ngày 25/09/2020

Hửm?

Thế giới này không còn gì ngoài một chuỗi những sự ngẫu nhiên nhỉ?

Đấy là những gì mà tôi đã ngẫm về trò chơi mà quý cô đang cực kỳ hưng phấn đằng kia vừa thông báo.

Có lẽ đúng thật…

Chà, tôi lên tàu và gặp được khoảng 4 người nhỉ? Gã Drin đã chết, một người anh trai nào đấy thích “săn người”, cô gái đôi mươi khá tinh ý và đương nhiên, thiếu nữ với số hiệu 21.

Tôi sẽ không để ý nếu như Meia và 00521 đều ở 2 đội khác tôi và ông anh có nguy cơ làm điều gì đấy mờ ám đâu, tôi đã nghĩ như thế.

Giờ thì sao đây?

Không chắc rằng tôi sẽ làm quen được với hai người mà tôi không tài nào nhận dạng được. Đây là cái giá của việc lên tàu muộn à?

Mà có lẽ nguy hiểm hơn là chẳng biết được ai đang mưu toan điều gì. Tốt nhất vẫn là tìm thứ gì bỏ bụng đã.

Tôi xuống bếp sau khi mọi người giải tán và tìm chút đồ ăn. Một cốc nước đá không phải ý tưởng tồi, và đương nhiên, chút ít đồ ngọt cũng chẳng tệ. Năng lượng của tôi đã được nạp lại tương đối, và không quên tỉnh táo lại sau vẻ điên loạn ban nãy.

Suy cho cùng, thế giới là tập hợp của hỗn loạn.

Còn tôi chỉ là một con người bình thường như bao con người khác, sẵn sàng thực hiện mục đích của bản thân bằng mọi giá.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:20 ngày 29/09/2020