Dẫn Truyện | Hầm 287 - Nội dung
Hầm 287
Hầm 287

Dẫn truyện bởi Thanh Tân tiểu đệ (@Vyi)

Đang chạy
9
Phân cảnh
55
Người chơi
Phân cảnh 1, Phần 1

Nhà

Phòng riêng

• Lựa chọn không nằm ở những gì bạn nghĩ, mà nằm ở những gì bạn làm •

_Thứ HAI, 7/9/2×××, 6 giờ sáng_

nhà, mọi thứ đều được báo bằng chuông của đồng hồ. Chiếc đồng hồ duy nhất của nhà đặt ở phòng khách, nó kết nối với loa các phòng để báo giờ, ngoài lúc ở phòng khách và được báo, không ai biết mấy giờ là mấy giờ. Trên đồng hồ cũng có lịch, nhưng việc biết và không biết ngày tháng thực ra cũng chẳng có gì khác biệt.

Tiếng chuông báo vừa reo, bây giờ là giờ để dậy.

Mỗi người đều có một phòng riêng, phòng gồm một gian để ngủ, bàn, tủ, nhà vệ sinh chung với vòi sen tắm, ngăn nhận chip học và một cánh cửa dẫn ra phòng khách. Cửa dẫn sẽ không mở ra cho đến tiếng chuông báo giờ ăn đầu tiên.

Tất cả đều có hai tiếng để làm những gì mình muốn, dù vậy, nhà không phải nơi có nhiều thú vui để giải trí. Như việc trong phòng sẽ không có tivi, cũng không có máy tính, hay thứ đơn giản hơn như cửa sổ cũng không. Nhà không phải nơi có thể nhìn ra bên ngoài. Oxi được cung cấp qua máy lọc hằng ngày, và cây cối _ thứ tạo ra oxi, được trưng bày trong một khoảng lấp kiếng trong phòng khách.

Nhưng cả bọn đều được phát cho điện thoại và một số điện thoại riêng để liên lạc. Dù vậy, gần như chưa có ai trừ những người cùng nhà biết số của nhau. Điện thoại không kết nối với bên ngoài, cũng không có nơi để tải thêm bất cứ thứ gì. Đây là số ứng dụng trong điện thoại:

  • Kiểm tra chỉ số sinh học cơ thể.

  • Các chip học cần phải học.

  • Hồ sơ và cổng nhắn tin cho các thành viên trong nhà (có Mama).

  • Thư viện chọn lọc của nhà.

  • Trang lưu trữ nhạc của nhà.

  • Ước mơ theo tuần.

Có thể nói ứng dụng cuối cùng là tuyệt vời nhất, những thành viên trong nhà có thể yêu cầu điều mình muốn mỗi tuần một lần, miễn là không phạm vào ba quy tắc:

  1. Không ra ngoài.

  2. Không lấy thông tin liên lạc ngoài nhà.

  3. Không khám phá không gian bao quanh nhà.

Hiện tại đã là hai tháng kể từ khi đến nhà, số điều ước được thực hiện cũng gần lên hàng chục, những màn chống trả lúc đầu cũng không còn thấy nữa.

Thời gian: 2 tiếng trước khi giờ ăn đến.
Xin hãy làm điều mình MUỐN.
Hiển thị đầy đủ

“Reng rengg”

Tiếng chuông báo hiệu sáu giờ sáng đã vang lên bên tai Ân. Em khẽ cựa mình, dụi đôi mắt mờ mờ của mình. Em đã dậy từ trước đó, song lại cố nhắm mắt nằm im, cuối cùng vẫn chẳng ngủ được. Miệng lẩm nhẩm đếm từng giây để áng chừng thời gian, em lật chiếc chăn mỏng, ngồi im lìm.

Em ngồi yên một lúc để thoát khỏi cơn mơ màng, rồi xuống giường, làm vệ sinh cá nhân.

Ân bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc hơi rối, cầm lấy chiếc lược chải qua loa.

Xong xuôi, em lại trầm ngâm một lúc. Giờ thì làm gì đây nhỉ?

Ân lại thả mình xuống giường, để tâm trí trôi theo dòng suy nghĩ, khuôn miệng nhỏ xinh vẫn đều đặn đếm từng giây trôi qua.

Đã hai tháng kể từ khi em đến đây, “Hầm 287”. Em không hiểu tại sao họ lại đặt như thế, phải chăng còn nhiều căn hầm khác như thế này? Khi được đưa đến đây, em không chống cự, không hỏi han, chẳng lên tiếng. Em chấp nhận mọi việc với sự vô tâm đáng kể. Ân không quan tâm. Khi nghĩ đến, em chỉ coi như đây là một “mái nhà” mới, dù không được tự do như trước. Xa lạ với mọi bề, nhưng lại chấp nhận nhanh chóng.

Ở đây em được ăn, được ngủ, được tự do làm điều em muốn, miễn là không phạm quy tắc. Yên lặng, y như em muốn.

Đối mặt với những bức tường dày cách âm trong căn phòng trống trải, em bỗng sinh cảm giác chán nản.

Em lớn lên trong một trại mồ côi ở Đức. Em đã nghe nói về mẹ của mình: Mẹ em là người Việt, mẹ mất khi sinh ra Ân- đứa con đầu lòng, và người ta không tìm thấy gia đình mẹ em. Đó là tất cả những gì em biết. Em vẫn chấp nhận thực tại dửng dưng, không một lời oán trách. Em an phận với những gì mình có.

Em đã có những ký ức vui vẻ ở trại mồ côi ấy, bên những tiếng ồn ào tấp nập của lũ trẻ, và sự dịu dàng của người chăm sóc chúng em. Em mong muốn những phút giây yên tĩnh, giống như cái lần bọn nhóc các em đi vào rừng Đen ấy. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim hót bên tai, và tiếng của thực tại. Đó là một địa danh có thật mà em đã đọc trong cuốn tiểu thuyết đầu giường. Em gọi chuyến đi ấy là “Đi theo bóng rừng Đen”. Em khi ấy cứ ngỡ rằng ở đó giống như ở tận cùng Trái đất, dẫu nằm ngay giữa lòng nước Đức phồn hoa đầy sức sống.

Giờ đây, em lại phủ nhận khẳng định ấy. Dường như ở đây, “nhà” mới mới chính là tận cùng trái đất. Không có tiếng động, không tiếng nói, mọi âm thanh vang lên đều do em tạo ra, tiếng động nhỏ cũng thành lớn. Bỗng dưng em sợ. Em sợ sự yên lặng đến rợn người này. Em thấy trống trải, bỗng thấy có một lỗ hổng trong tim. Em bỗng trân trọng những tiếng ồn, những thanh âm của cuộc sống trước kia biết bao.

Ân đặt tay lên ngực trái, rồi bỗng nhận ra: Hình như em mất “cảm xúc” mất rồi?

Em không thấy buồn, không thấy đau, không thấy phẫn nộ. Em chẳng cảm nhận được gì cả.

Lúc trước em từng muốn cảm xúc của mình biến mất để đổi lấy sự mạnh mẽ và trưởng thành, tiếc rằng bây giờ mới nhận ra em đã mất rồi. Mất gần như mọi thứ, để rồi tất cả còn lại chỉ là cái vỏ cơ thể rỗng.

Em nhìn lên tường trần. Ở đó cũng chẳng có gì cả. Em cảm tưởng như đến bầu trời cũng rời xa em, nhẹ nhàng, lặng lẽ như gió thoảng.

Bỗng dưng em lại nghĩ đến cây keo, nếu em không nhầm, một cây keo rất cao nằm đơn độc trên bán kính 400 km trong sa mạc Sahara. Trước đây ở đó từng có rất nhiều cây, nhưng rồi chúng cứ úa tàn dần, đến khi chỉ còn đúng cái cây ấy trơ trọi. Mỉa mai thay, cái cây ấy lại bị một người lái xe say rượu đâm đổ. Nó gục ngã trước khi chạm tới bầu trời, phải chăng cũng giống như em, gục ngã trước khi vươn tới tự do?

Em thầm xua đuổi ý nghĩ ấy.

Ở đây chẳng chẳng thể nghe được tiếng mưa hay tiếng của ai cả. Chỉ có nội tâm đang gào thét của em thôi.

Ân lắc nhẹ đầu, thoát khỏi những suy nghĩ đầy ám ảnh.

Em rời khỏi giường, đến bên chiếc tủ gỗ, lấy một cuốn sổ khá dày từ bên dưới gầm. Em chẳng sợ ai lấy cuốn sổ ấy của em cả, em cũng không sợ nếu có máy quay giấu kín, em chẳng viết gì ở đây ngoài những việc thường ngày cả. Cuốn sổ này là phần thưởng em muốn nhận tuần đầu tiên khi em đến đây.

Ân lật đến một trang trắng, lấy cây bút đã gắn sẵn bên bìa sổ, viết ngay về những cảm xúc khi nãy em mới gặp.

Rồi em lẩm bẩm ngày tháng, nếu không nhầm thì là ngày 7 tháng 9?

Em lại nhớ đến "sinh nhật" mình. Thông thường, với những đứa mồ côi không nhớ ngày sinh, ngày chúng đến trại chính là sinh nhật. Còn với Ân, em nhớ rõ, người chăm sóc đã nói em sinh vào một giờ sáng, ngày mười tháng Chín. Em nhớ rõ lắm, vì em không muốn quên. Em cũng muốn sinh nhật của mình như bao đứa trẻ khác, nên đã mong muốn khi được ra khỏi trại sẽ tự tổ chức cho mình.

Ân cười nhẹ về sự thơ ngây của mình, rồi lại nhìn quanh.

Những "phần thưởng", một con dao rọc giấy em đã xin để cắt những trang bị dính liền với nhau, không quá sắc; ít thuốc ngủ liều nhẹ em đề phòng cho đêm mất ngủ, dẫu cho công dụng không tốt lắm; cái đèn pin cầm tay nhỏ để khi em chán có thứ gì đó chơi; một bông hồng trắng mà khi tức thời em muốn ép vào trong cuốn sổ; vài viên kẹo cao su;...

Có lẽ vì em chẳng cần gì nhiều, vài vật dụng có vẻ không cần thiết lắm. Dẫu sao, Ân biết rằng tuần này mình sẽ muốn một thứ gì đó phù hợp, để tự tặng mình ngày sinh nhật.

Mải mê suy nghĩ, em đã quên mất khái niệm thời gian.

Ân cất lại cuốn sổ vào chỗ cũ, trải lại chăn. Rồi em tự hỏi:

"Giờ thì làm gì đây nhỉ?"

Em lặp lại câu hỏi trong vô thức.

Chẳng có ai trả lời em, nhưng tiếng chuông lại vang lên. Hết hai tiếng, đến giờ ăn. Cửa phòng được mở, và em sẽ lại được gặp bọn họ, những người như em, tất thảy là năm tính cả Ân, thêm với người "mẹ" chưa xác định. Rồi em sẽ nói gì với họ đây? "Chào buổi sáng"?

Tiếc rằng không có ai bằng tuổi em, Ân vươn vai, rời khỏi phòng.

"Chào buổi sáng."

Y như vừa mới nghĩ, câu đầu tiên của em khi nhìn thấy những người khác.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 03:14 ngày 06/09/2020

Nhà trẻ mới, một điều không mấy ngạc nhiên đối với một đứa trẻ vốn đã quen bơ vơ sẵn như Nicholas ngoại trừ những quy tắc kì lạ ở đây. Nhưng đó không phải là điều cậu cần phải bận tâm, một căn phòng riêng không quá xa hoa là đủ không gian riêng cho cậu rồi dù không biết có thật sự riêng tư gì không. Ngoài việc ăn học và những điều ước cuối tuần như phần thưởng nhỏ, Nicholas vẫn đang mong chờ điều gì đó hấp dẫn cậu trong bốn bức tường này!

Tiếng chuông báo vừa reo, lại thật quen thuộc, 6 giờ sáng, chuẩn xác là thế. Nicholas ngái ngủ tỉnh dậy, mái tóc đen rối bù và ghỉ mắt thì đang che gần hết tầm nhìn của một cậu bé tuổi mới lớn. Cậu bắt đầu thực hiện những hoạt động sinh hoạt của mình. Vị kem đánh răng cay xè lưỡi còn bọt thì bắn tung toé trong cái bệ nhà tắm. Nhìn xem căn phòng bừa bộn tới như thế nào! Khăn tắm để lung tung chưa giặt, quần áo vứt xuống đất thay vì mắc trên móc. Thú thực thì Nicholas cũng không phải là người sạch sẽ cho lắm. Và thời gian vệ sinh cá nhân của một đứa con trai như cậu chỉ diễn ra vỏn vẹn trong 6 phút mà thôi.

Bước ra từ trong nhà tắm, cậu bắt đầu xem lại căn phòng như muốn kiểm tra xem có gì thay đổi không. Sự bừa bộn trải dài từ đầu phòng đến cuối phòng. Nó là căn phòng tuyệt vời nhất trong quãng thời gian sống trong nhà trẻ của Nicholas. Nhưng cậu vẫn sẽ không dọn đống bừa bộn đó đâu!

Nicholas lại ngồi xuống cái giường bừa bộn chăn màn của mình, cậu đẩy dịch đống chăn đó ra để lấy chỗ và nó lại rơi xuống giường. Kê lên 2 lớp gối để gối đầu. Đã hai tháng rồi kể từ khi tới nhà. Cũng không có gì đặc sắc, 4 đứa trẻ, trong 4 không gian, một bà mẹ yêu thương con theo giờ.

3 đứa trẻ có vẻ là những người đặc biệt như cậu, chỉ có 3 đứa, trẻ em mồ côi bây giờ có vẻ khan hiếm lắm đấy. Nicholas không hay tiếp xúc với 3 người đó, cùng lắm là một vài câu chào hỏi hay nhờ lấy hộ đĩa thức ăn này nọ, có thể là do cách biệt tuổi tác, sở thích hay tư tưởng mà bọn cậu không mấy thân nhau lắm. Mới có 2 tháng thôi mà.

Cậu luồn tay xuống gối để lấy chiếc điện thoai vô dụng đang bị đè bởi 1 cái đầu và 2 lớp bông nhân tạo, xem đi xem lại từng tin nhắn một dù đã thuộc hết rồi, rồi cậu lại nhớ về những khuôn mặt đó, những khuôn mặt bối rối khi còn mới đến in vào trong não cậu. Koukai Sora, đàn chị 17 tuổi với vẻ lãnh cảm trưởng thành có thính giác phế như cậu. Vẫn chưa phát hiện được điều gì ở chị này. Còn Eleanor Hiver, cô bé bằng tuổi cậu, có thứ gì đó mà Nicholas ghen tị ở cậu ta, đó là gia đình, Nicholas lại cố mường tượng ra quá khứ của mình, sau vụ tai nạn thừa sống thiếu chết đó, ai đã lấp đi dấu vết bánh xe kí ức rồi. Nghe người ta kể lại thôi chứ, cậu cũng chẳng thậm chí có một chút kí ức nào về họ, bố mẹ cậu trong vụ tai nạn đó, họ hàng cậu, người quen của cậu, cuối cùng nhà lại là nơi cư trú cho cậu. Rõ ràng có cái gì đó trong cậu rất khác so với con người cậu trước đây, là cái gì!

Cuối cùng Ân, lại một bà chị lãnh cảm nữa, nhưng đó là phong cách của mọi người nơi đây, vẫn phải tạo vỏ bọc an toàn cho bản thân. Trông chị ta còn ốm yếu và nhỏ bé hơn Nicholas nữa. Sự mờ nhạt vi diệu của chị ta khiến Nicholas không để ý tới sau một tháng.

Nhưng điều bí ẩn nhất phải đợi tới hết 2 tiếng sau. Sắp tới rồi, bữa sáng của bọn họ, Nicholas đã phải chờ 2 tiếng cho một bữa ăn.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 17:12 ngày 07/09/2020

Căn phòng trống rỗng, đơn điệu bỗng phát ra tiếng “Reng…”. Chuông cũng đã reo, Koukai liền nhanh tay nhắn tin cho mọi người như một thói quen. Đầu tiên là Ân, một cô bé nhỏ nhắn nhút nhát khá dễ thương. Em không nói gì nhiều, chỉ nhờ cô khi có việc cần giúp đỡ. Đoạn hội thoại cũng chẳng diễn ra được bao lâu có lẽ cũng là vì thế. “Một con búp bê trong lồng kính”, “một chú robot nhỏ trong phòng trưng bày”, đó là thứ cô liên tưởng tới khi nhớ tới em. Đương nhiên Koukai chẳng hề thích điều này nên luôn cố là tên trộm mở lồng kính đưa em ra ngoài, luôn cố là người khởi động chú robot kia để cho nó nhìn thấy muôn vàn điều trên thế giới. Tuy nhiên có vẻ như mọi cố gắng cũng chẳng có kết quả nào. Thôi thì đành vậy, cô lướt qua tên “Ân” sau khi nhắn xong lời chào để nhắn cho Nicholas. Nicholas ta là một đứa trẻ không có kí ức và có một trí nhớ siêu phàm. Nó thậm chí còn đáng sợ hơn cả trí nhớ của bà chị 17 tuổi này. Cái gì cũng chỉ một lần, một lần duy nhất mà thôi. Tiếp theo là Eleanor. Đây là một cô bé có tính cách khá giống cô. Cùng có tính nhẫn nại tốt, cùng có một lòng bao dung, trắc ẩn và trên hết là cùng có lòng yêu thương với mọi thứ trên đời. Koukai tuy không phải chị ruột của em tuy nhiên cô luôn yêu thương em hết mực như thể em là đứa em của cô vậy. Hẳn lí do là vì như thế. Thế rồi bàn tay chai sạm một lần nữa lướt nhẹ qua màn hình điện thoại để rồi bấm vào đoạn hội thoại với Lucente. Lucente khá là lễ phép, em thường là người đầu tiên trả lời tin nhắn của cô. Nói là vậy thôi chứ ẻm cũng khá là giả tạo. Không hiểu tại sao, chỉ biết linh cảm của cô nói như vậy còn thật hay không thì không biết. Mà linh cảm đã nói thì cũng đành nghe, Koukai chỉ còn nước cẩn trọng với em ở mức cao độ để tránh bản thân mình bị thiệt. Cuối cùng là mama, người luôn chăm sóc cô và mọi người theo giờ giấc. Mama cũng là người cho cô cảm giác mình được quan tâm mỗi khi nhắn tin và nói chuyện. Hẳn là vì thế mà Koukai rất kính trọng mama rồi.

Nằm xuống giường, Koukai chờ đợi một điều gì đó khác biệt với mọi ngày, chờ đợi những câu trả lời thỏa mãn mong ước của cô…

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:13 ngày 19/09/2020

“Lucente, đừng trở thành người như ta.”

Người đàn ông đó nói, rồi quay người bước đi. Cậu cố vươn tay ra, nhưng ông ấy ngày càng khuất sau màn sương trắng. Màn sương dày đặc bao phủ cậu, cậu định kêu lên, nhưng không hề có một âm thanh nào phát ra. Làn sương ấy-

-nuốt chửng lấy cậu.

————

Reng… Rengg…!

Lucente bừng tỉnh. Tiếng chuông báo thức kêu inh ỏi, đưa cậu thoát ra khỏi giấc mơ ấy, thứ mà đã rất lâu rồi cậu mới gặp lại. Đặt tay lên để che đi ánh sáng chói mắt đột nhiên chiếu vào, cậu phát hiện trán mình ướt đẫm, cả lưng cũng vậy. Cậu nhổm dậy, xoa xoa mắt. Sau khi tầm nhìn trở nên rõ hơn, cậu bước vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân rồi lấy quần áo để đi tắm.

Ràooo…

Lucente không có thói quen tắm vào buổi sáng, nhưng vì giấc mơ ban nãy đã làm cậu ướt đẫm mồ hôi nên mới phải như vậy. Cậu điều chỉnh nước lạnh hơn so với mọi khi để giúp cho cậu tỉnh táo, tất nhiên, vừa đủ để không khiến cậu bị ốm. Tuy đã sắp sang đông nhưng cậu không cảm thấy nhiệt độ có gì khác biệt so với vài tháng trước. Là do “nhà”, hay chỉ là do trời chưa trở lạnh?

Bước ra khỏi phòng tắm, Lucente vừa đi vừa lau khô tóc với chiếc khăn bông mềm mại. Nếu cậu nhớ không nhầm thì hôm nay là thứ hai, ngày 7/9. Đã khoảng hai tháng trôi qua từ khi cậu đến đây.

Cầm chiếc điện thoại trên tay, cậu kiểm tra chỉ số sinh học trên cơ thể, xem lại các chip học cần phải học, rồi mở cổng nhắn tin.

‘Chào buổi sáng, chị Ân! Cảm ơn chị về cuốn sách đó, nó thật sự rất hay!’

Người đầu tiên mà Lucente nhắn tin cho là Ân, một trong năm người sống trong '“nhà” và hơn cậu một tuổi. Ân xinh xắn, mờ nhạt và mong manh. Cô có khá nhiều cuốn sách hay nên cậu thường xuyên mượn về phòng để đọc. Tuy cô trông như một con búp bê mang vẻ mặt vô cảm, nhưng thực chất lại là người vô cùng ấm áp. Là người cậu có thể lợi dụng được.

‘Chào buổi sáng, Luce!’

Luce, đó chính là tên mà Lucente thường được mọi người gọi.

‘Chị Sora, buổi sáng tốt lành!’

Cậu đáp lại lời nhắn của Koukai Sora, một cô gái 17 tuổi. Như mọi khi, cô vẫn nhắn tin cho mọi người vào buổi sáng. Cô là người khá hậu đậu, nhưng khả năng ghi nhớ lại khá tốt. Hơn nữa, sau một thời gian tiếp xúc, cậu nhận ra rằng linh cảm của cô cũng tương đối chính xác. Điều này vừa có lợi, vừa có hại đối với Lucente. Dù cho chỉ là linh cảm đi chăng nữa, cậu vẫn muốn cố gắng tránh mọi khả năng người khác phát hiện ra con người thật của cậu.

Sau khi hai người nói chuyện phiếm một lúc, Lucente hẹn gặp lại cô vào bữa ăn rồi chuyển sang nhắn cho Eleanor Hiver, một người con gái cùng tuổi với cậu.

‘Eleanor, chào buổi sáng!’

Tuy cùng tuổi, nhưng Eleanor vẫn thường xuyên xem Lucente là em trai. Theo như lời cô kể, lí do là vì khi nhìn thấy cậu, Eleanor lại nhớ đến Caroline - em gái cô. Cậu đánh giá cô là một ngưởi khá chủ động, nhẫn nại và giàu tình yêu thương. Cô mang một cặp kính mắt dày cộp, vậy nên Lucente đoán rằng cũng như cậu, thị lực của cô không được tốt. Trong năm người ở đây, cô có thể là người kém thông minh nhất, nhưng nói về sức mạnh thì chắc chắn không ai bằng. Thành thật mà nói, khả năng và ngoại hình của Eleanor hoàn toàn chẳng ăn khớp với nhau tí nào.

‘Chào Nicholas, chúc cậu có một buổi sáng tốt lành!’

Sau đó, Lucente lại tiếp tục nhắn tin cho Nicholas Freeman, người duy nhất có cùng giới tính với cậu ở đây, thêm nữa, cả hai người cũng có cùng độ tuổi. Theo như quan sát, có vẻ như cậu ta có một khả năng ghi nhớ tuyệt vời, nhưng tư duy lại chỉ như một đứa trẻ. Lúc trước Nicholas có từng nói rằng cậu ta bị mất trí nhớ. Tuy Lucente cảm thấy cần phải đề phòng đôi chút nhưng dù sao thì cậu ta vẫn là một đối tượng có thể khai thác được.

…Cuối cùng, là “Mama”.

“Mama” là người trông coi năm người bọn họ, xét về mặt nguy hiểm, Lucente nghĩ rằng “Mama” đương nhiên sẽ chiếm hạng nhất. Khó đoán, thật sự rất khó lường. Kể cả là người giàu kinh nghiệm như cậu cũng khó có thể đoán được bà ta nghĩ gì. Trước đây, đã có lần Lucente thử dò hỏi “Mama”, nhưng giữa chừng, bản năng của cậu đã rung lên một hồi chuông cảnh báo.

Rằng, đó là một việc làm hết sức nguy hiểm.

Từ đó, cậu cố gắng tránh xa những cuộc trò chuyện kiểu như vậy và cẩn trọng tìm cách thu thập thêm thông tin qua việc hỏi những câu hỏi tưởng chừng vu vơ. Dù sao, cậu nghĩ chừng nào “nhà” còn thỏa mãn những nhu cầu của cậu, thì cậu vẫn sẽ tiếp tục sống ở đây, theo cách này.

Như thường lệ, Lucente nhắn tin với “Mama” một lúc. Sau đó, cậu mở trang lưu trữ nhạc trên điện thoại, bật bài nhạc yêu thích, để trên bàn rồi gấp chăn, xếp gối cho cẩn thận. Xong xuôi, cậu ra ngồi ở bàn, loay hoay với chiếc máy chơi game cầm tay mà cậu đã xin về vào tuần thứ ba, chờ đến khi chuông reo.

Mong là sáng nay sẽ có món bánh mì bơ.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:38 ngày 03/10/2020

Que sera sera… What will be will be…

Là giọng của Teshima Aoi, cũng là âm thanh trong trẻo lúc đầu ngày mà Eleanor đã cài đặt trên điện thoại của mình, tích hợp cùng với tiếng loa báo giờ dậy cho những đứa trẻ ở hầm 287, một thủ thuật để đánh lừa giác quan và những cảm quan về không thời gian, khi ở đây người ta thậm chí còn chẳng biết là ngày hay đêm.

Hầm 287, chẳng ai biết đây có thực là một căn hầm hay không, và nếu không thì vì sao lại đặt tên như thế. Nơi này không có cửa sổ, nhưng cũng chẳng bí khí, có lẽ rằng người ta có đặt hệ thống thông lọc, khiến cho những đứa trẻ có thể hít thở dễ dàng hơn, và thoải mái hơn.

Không phủ nhận, ngoại trừ việc hoàn toàn không có mối liên hệ nào với bên ngoài, tựa như một không kín khép kín hoàn hảo, thì cuộc sống ở đây được cung cấp hoàn toàn thoải mái, và thoải mái đến một mức rùng mình. Người ta chẳng bao giờ nhốt những đứa trẻ mồ côi lại để cung phụng chúng cả, và nếu thực là yêu thương thì vì sao lại phải nhốt kín như thế? Như thể thế giới bên ngoài kia đã là tận thế, và người ta đang cố để tạo nên cảm giác an yên giả tạo cho những người còn sống.

Nhưng giả thiết đó vừa nghe đã thấy phi lý rồi. Thà cho rằng đây là một trại thực nghiệm người sống xem chừng sẽ có lý hơn nhiều. Dẫu sao, ai mà quan tâm tới số phận của những đứa trẻ mồ côi chứ?

Eleanor mỉm cười vươn vai dậy. Cô gái luôn có thói quen vận động một chút trước khi tắm sáng và thay sang một bộ đồ thoải mái và thong thả chờ tới giờ ăn. Chẳng có gì làm bằng chứng là giờ giấc ở nơi này đúng quy luật như cô đã từng biết cả. Cơ thể con người giỏi nhất chính là làm quen với sự thay đổi về quy luật sinh học, nên biết đâu ngày ở đây đã cố ý bị nới rộng ra, 28 giờ mỗi ngày chẳng hạn, hoặc thu hẹp lại 20 giờ cho một chu kì ngày, và như thế cái gọi là hai tháng kia có lẽ cũng chẳng có chút đáng tin cậy nào. Nếu không vậy, vì sao những chiếc điện thoại lại không có chức năng xem giờ?

Những ý nghĩ chầm chậm lướt qua trong đầu Eleanor trong những hoạt động riêng tư đầu ngày ấy, nhưng chẳng có bất cứ một lời giải đáp nào bật ra. Có lẽ vì cô chẳng đủ thông minh, cũng có lẽ là vì những người đã đưa cô và những người kia tới đây quá kín kẽ. Mà khi thiếu khả năng nhận biết sự thực, thì người ta mù mờ và hoang mang, cho dẫu có được ru trong sự yên bình giả tạo.

Mục đích của mama và những người đó (nếu có nhiều người hơn) thì là gì nhỉ? Cô nghĩ một mình mama thì chẳng thể tạo nên cả căn hầm như thế này đâu, hơn thế lại còn chuẩn bị cả những ước nguyện mỗi tuần nữa.

Cô đã đòi những gì nhỉ? Cài đặt thêm bài hát, có thú bông mới thật to, những bộ trang phục dễ hoạt động… đều chỉ là những thứ để khiến cho việc ở lại nơi này thêm phần thoải mái, tựa như là, ngay từ đầu những điều người ta đặt ra và yêu cầu và cho phép thực hiện, đều để nhằm mục đích tạo ra lối mòn cảm xúc, để những đứa trẻ sẽ quen dần, và rồi chấp nhận cuộc sống này như một lẽ hiển nhiên. Thói quen và những thỏa mãn “dường như“ là yêu cầu tự thân đều là những xói mòn hoàn hảo lên tâm trí con người, hoặc ít ra, đó là điều ai đó đã từng nói với cô, qua những câu chuyện mà chỉ đọc một lần, Eleanor sẽ không bao giờ còn đọc lại.

Cô thở hắt ra một hơi sau khi tròng vào người chiếc áo pull nhẹ nhàng có chút mỏng, và rộng rãi trên cơ thể đã bắt đầu có những nét thiếu nữ tròn trịa. Hình như tuần này nên yêu cầu thêm một chút đồ mặc trong dành cho việc vận động, những bó buộc khiến cho cô khó chịu.

Và chỉ có một điều có thể khiến Eleanor bỏ đi những nghi hoặc không thể đáp hồi.

Mỉm cười với tin nhắn từ Lucente, cô đáp lại bằng một chiếc sticker nghịch ngợm in hình heo con đang vẫy tay rối rít. Hay là xin phần mềm để thiết kế nhỉ, cô nghĩ nếu có thêm vài chiếc sticker xinh xẻo nữa, mọi người chắc sẽ thấy vui hơn.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 02:57 ngày 20/10/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Vyi

Phòng khách
Bàn luận về sự cố
2
_7 giờ sáng_

Bằng một cách nào đó, sự cố chăng (?) cánh cửa phòng được mở ra vào lúc 7 giờ sáng. Không có một tiếng báo hiệu, cũng không có loa thông báo sự cố _ cửa phòng mở ra.

Những đứa trẻ hẳn đều có suy nghĩ quái lạ, lần đầu tiên trong hai tháng, chúng được “thả” sớm.

Bước ra khỏi căn phòng, không gian chính giữa _ trong tầm mắt chúng là chiếc bàn cùng sáu chiếc ghế. Bạn có thể tưởng tượng mỗi căn phòng là một cánh hoa xoay quanh cái nhụy ở giữa. Như thế, chỉ vừa mở cửa ra, chúng có thể thấy nhau, và cái bàn (dĩ nhiên rồi). Một hình bát giác, nếu được mô tả theo mặt cắt hình chiếu từ phía trên: 5 căn phòng của bọn trẻ, một của Mama, một khoảng trống có tường (chỉ một phần) là cây trong lồng kính và một lối ra ngoài.

Năm căn phòng đã mở, trừ căn phòng của Mama. À, vẫn chưa 8 giờ, chẳng lẽ riêng phòng của Mama không gặp sự cố?

Ở gốc tường trống có bồn cây, phía trên nó là một cái ngăn đang đóng, đèn của ngăn đang còn đỏ, chứng tỏ chưa có món ăn được đưa đến. Theo như thực đơn máy ngay phía trên, hôm nay sẽ là bánh mì bơ tỏi cùng xúc xích cho bữa sáng; sườn nướng cùng khoai tây nghiền cho bữa trưa; mì ý sốt kem cho bữa tối. Thực đơn chỉ hiển thị mỗi ngày, không có ngày hôm sau.

Chiếc cửa hướng ra ngoài vẫn im lìm, cái đèn đỏ của nó cứ chớp tắt mãi. Vẫn như mọi ngày thôi, chỉ là, được thả sớm thôi mà, nhỉ?

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:06 ngày 20/10/2020

-Ôi trời..!

Koukai là đứa đầu tiên chạy thẳng ra khỏi phòng. Hôm nay không có chuông nhưng cửa đã mở rồi! Mắt cô nàng liền tia vô chiếc đồng hồ đang được treo một cách ngay ngắn ở trên tường. Giờ mới có 7 giờ mà! Tại sao chúng ta lại được thả sớm vậy nhỉ? Koukai lúng ta lúng túng đứng đực ra trước cái đồng hồ mà vò đầu bứt tai. Cô quay ra nhìn cánh cửa phòng mama, nó vẫn khóa như mọi khi, chẳng có gì là lạ cả. Thế rồi ẻm mới quyết định cất giọng nói của mình lên (đương nhiên cửa phòng đã đóng như của mama thì không nghe được)

-Mọi người ớii!

Nói xong, cô mới bắt đầu nhìn xung quanh. Linh cảm mơ hồ chạy thẳng qua bộ não nhiều nếp nhăn của mình. Chưa lần nào Koukai cảm thấy một linh cảm như thấy này cả. Thường thường thì chúng khá rõ ràng, xấu là xấu mà tốt là tốt chứ đâu có kiểu xấu không ra mà tốt cũng chẳng phải như này đâu? Có lẽ ta cần phải tìm hiểu một cách cặn kẽ chăng? Không biết nữa, cô ngồi bệt xuống trước cái khóa cửa phòng mình. Chúng vẫn cứ yên vị ở đấy như bao ngày thôi. Chợt, cô nghĩ tới khả năng hôm nay là một ngày đặc biệt gì đó nên mới được “thả” sớm như vậy. Cũng có khả năng đấy! Koukai ngồi lục lọi hết tất cả kí ức từ khi tới đây. Tuy nhiên có vẻ không có thông tin gì rồi. Thất vọng về nguồn thông tin, cô lại ngồi gác chân lên bàn đợi mọi người ra để tìm hiểu thực hư về câu chuyện “thả sớm” bất thường này đây!

Và rồi “hầm” lại vang lên tiếng đếm 1, 2, 3, … đều đều…

Con mắt màu đen quen thuộc một lần nữa đảo xung quanh…

Hiển thị đầy đủ

Koukai Sora đã nhặt được Bàn luận về sự cố .

Đã đăng vào lúc 15:41 ngày 20/10/2020

Cạch.

Một âm thanh vang lên ngay khi Lucente nhìn thấy chiếc sticker hình con heo Eleanor vừa gửi. Không nhầm được, âm thanh ấy phát ra từ phía cửa. Cậu đứng dậy, kê lại ghế rồi đi ra cửa.

Đèn trên khóa cửa đã chuyển sang màu xanh. Có nghĩa là, cửa đã được mở.

Trong lòng Lucente dấy lên nỗi nghi ngờ xen lẫn lo lắng. Chuông còn chưa reo, vậy mà cửa đã mở, việc này hoàn toàn chưa từng xảy ra trong 2 tháng qua. Cậu thử mở hé cửa.

…Thật sự không phải là do lỗi hiển thị.

“Mọi người ớii!”

Có ai đó đang gọi từ bên kia cánh cửa. Lucente lập tức nhận ra đó là tiếng của Sora. Vậy nhưng, cậu chưa vội đi ra ngoài. Lucente cứ để tay nguyên vị trí cũ và bắt đầu suy nghĩ.

Từ tiếng gọi vừa nãy có thể biết được rằng phòng của Lucente không phải là phòng duy nhất được mở ra. Mà theo như cậu biết, chỉ có “mama”, hoặc là ai đó ở bên ngoài mới có thể làm được như vậy. Cậu đưa ra hai giả thiết.

Một, “mama” là người mở cửa. Nếu vậy thì có thể có rất nhiều lí do cho việc này. Nhưng nếu nghĩ theo cách tích cực nhất, thì có thể chỉ là do hôm nay là một ngày đặc biệt nào đó, hay đơn giản là bà muốn tổ chức một sự kiện gì đấy thôi.

Còn giả thiết thứ hai là đã có ai khác mở cửa. Tất nhiên, đó không thể là mấy đứa trẻ, vì chúng luôn bị nhốt trong phòng. Cánh cửa lại vô cùng chắc chắn, không thể tự dùng sức phá hỏng được, và “mama” thì lại không đồng ý với những ước mơ có liên quan đến các vật nguy hiểm hay các thành phần của thuốc nổ. Vì thế, nếu không phải là “mama” thì chỉ còn khả năng là có ai đó ngoài bọn trẻ đã mở cửa. Ai thì Lucente không biết, nhưng cậu chắc chắn rằng ở ngoài “nhà” vẫn còn người khác. Bằng chứng rõ nhất là việc hàng ngày đều có đồ ăn được đưa đến qua cái ngăn.

Lucente lắc đầu. Giờ thì có nghĩ nhiều đến mấy cũng không thể biết được đáp án. Cách tốt nhất vẫn là tự mình đi kiếm thông tin. Nghĩ vậy, cậu nhẹ nhàng mở cửa, bước ra ngoài, không quên mang theo vẻ mặt lo lắng.

Lucente nhìn nhanh xung quanh phòng khách. Ở chính giữa, có ai đó đang ngồi gác chân lên bàn. Đồng hồ ở khá xa tính từ chỗ cậu nên cậu không thể nhìn rõ được. Cậu nhìn sang căn phòng bên cạnh, phòng của “mama”. Nó vẫn hiện màu đỏ, tức là chưa mở, trong khi ở phía bên này, phòng của Nicholas cũng đã chuyển màu xanh.

Quả nhiên là rất lạ.

…Trước hết, cần phải đi tìm thêm thông tin. Lucente hướng về phía Sora, muốn thử dò hỏi thông tin, đồng thời xem xem liệu cô có dự cảm gì không.

“A! Chị Sora! Chào buổi sáng!”

Như mọi khi, Lucente lại đeo lên mình một chiếc mặt nạ giả dối.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:08 ngày 21/10/2020

Ân bỗng thấy thời gian trôi thật nhanh, thoắt cái đã 8 giờ.

Mà khoan...

Có gì đấy sai sai thì phải?

Em khép lại cánh cửa phòng, nhìn lên đồng hồ. 7 giờ 2 phút.

Quái lạ. Hôm nay là ngày gì đặc biệt à? Ân vội lấy tay che một bên tai khi thấy cô gái thoăn thoắt trước mặt sắp la to.

"Mọi người ớiiii!!"

Ấy là Sora, Koukai Sora, một chị gái mười bảy tuổi. Mang vóc dáng khá khoẻ khoắn cùng sức sống dồi dào mãnh liệt, cô ấy khiến cho em liên tưởng đến một chú ngựa đang tuổi trưởng thành, mạnh mẽ và luôn tràn đầy năng lượng. Chà, chị ấy có vẻ thích kéo Ân ra khỏi vùng an toàn, nhưng em thì lại từ chối những điều ấy bằng điệu bộ chán nản. Không phải vì không muốn, mà là bởi em không mong mình mang đến rắc rối cho mọi người. Khác với những cử chỉ nhún nhường và chậm rãi, trầm ngâm, bên trong Ân vẫn luôn là trái tim bừng sáng, nhưng em biết giờ không phải lúc để bộc lộ cảm xúc. Yếu đuối, tự ti, em chắc chắn đó là một lớp vỏ bọc hoàn hảo.

Kế đó là Nicholas. Giống như Ân, đấy là một cậu bé trầm ngâm. Mười lăm, Nicholas mười lăm tuổi nếu em không nhầm, vóc dáng tương đối nhỏ con so với những người cùng tuổi không che được vẻ trưởng thành trên khuôn mặt cậu bé. Sora và Nicholas đều có một nhược điểm: Thính giác của họ không tốt lắm. Ân nghĩ vì lẽ đó chị Sora thường nói to hơn bình thường và Nicholas thường phải hỏi lại những gì người khác nói. Do đấy, khi nói chuyện với hai người họ, Ân thường dùng điện thoại hơn.

Nhắc đến điện thoại...

Ân lục trong túi chiếc áo sơmi mỏng hơi rộng so với người, khi lần tới thứ cộm cộm hình chữ nhật mới yên tâm.

Không quên không quên.

Ân định tiến đến chỗ chị gái đang mang vẻ hốt hoảng thì nghe tiếng của Lucente:

"Ah", chị Sora. Chào buổi sáng."

Lucente là tên của một cậu bé mười lăm tuổi khác. Tóc vàng, da trắng, cái tên cũng trông thật giống người Pháp, Ân nghĩ thế. Dẫu sao, em không được thoải mái lắm với cậu bé này.

Lucente mang vẻ gì đó không tự nhiên, hay cười nhưng cũng hay suy nghĩ. Cậu ta có một cái đầu thông minh và hành động tươm tất, những cái đó không đến nỗi làm cho Ân không ưa nhưng vẫn khiến em khá ngại khi chạm mặt. Dù không thân quen nhưng những lần mượn mấy cuốn sách của Ân không hề làm em khó chịu, hơn hết là có người để thảo luận về chúng.

À phải rồi, còn cả Eleanor.

Eleanor, một cô bé mười lăm tuổi, vóc người chững chạc, khuôn mặt lúc nào cũng sáng sủa. Ân thấy cảm phục tình chị em của Eleanor, đồng thời cũng khâm phục ý chí và sự kiên cường của em ấy. Nói về Eleanor , Ân liên tưởng đến loài cỏ dại. Luôn luôn vươn lên, luôn luôn kiên cường dẫu có bị vùi dập. Ý chí của em ấy cũng giống như sức khoẻ đáng nể, một loại sức mạnh mà theo Ân có thể so sánh như sắt thép.

Cả thảy năm người. Duy chỉ có năm đứa với một "Mama".

"Chuyện gì thế nhỉ?"

Ân tiến đến gần cửa phòng Mama- không phải hệ thống chỉ bị hỏng phòng năm đứa các em đâu nhỉ?

Dù là cố ý hay vô tình, Ân cũng tin rằng cách tốt nhất để bảo vệ chính mình là tỏ vẻ vô hại.

"Chào buổi sáng, hôm nay cửa mở sớm hơn những một tiếng... Chị biết gì không chị Sora?" Ngước đầu lên, Ân nhẹ nhàng hỏi cô gái trước mặt.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:34 ngày 21/10/2020

Thấy mọi người đi ra, Koukai quay lại tư thế bình thường. Cô cúi mặt xuống, hai bàn tay tạo thành hình tam giác rồi để lên mặt, chỉ dùng vào ngón tay để đỡ phần trán tỏ vẻ trầm tư lắm. Hình như cô làm hơi lố rồi. Chết mất! Hình tượng bà chị nghiêm túc giờ biến đâu mất tiêu! Quay lại với chủ đề chính, khi chỉ mới có hai người ló đầu ra khỏi cánh cửa. Koukai liền cất giọng lên kêu hai người ngồi xuống phía đằng kia. Mặt vẫn cúi, cô vẫn nói:

-Hai người hẳn biết có gì là lạ rồi đúng không? Không đợi bên đối phương đáp lại, Koukai nói một lèo từ đầu đến đuôi: -Hôm nay cửa mở sớm, chị cứ ngỡ rằng có gì đó lỗi cơ. Nhưng mà khi chị ra đến cánh cửa phòng thì thấy nó vẫn như thường lệ, không có gì khác lạ dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất. Ban đầu chị nghĩ là mama tính tạo ra bất ngờ hay hôm nay là ngày gì đặc biệt nhưng có vẻ chúng đều không dẫn đến kết quả nào cả! Mama tính tạo ra bất ngờ ngày hôm nay? Chị nhớ mama sẽ chẳng làm như vậy đâu mà? Hôm nay là ngày gì đó đặc biệt? Lục tung cả đầu óc lên rồi nhưng chị đâu có thấy ngày lễ đặc biệt nào hay là ngày quan trọng của ai đó trong hầm trùng với hôm nay đâu? Chị không nghĩ rằng mama sẽ để lộ thông tin cá nhân của mình ra nên có thể đoán rằng 80% việc hôm nay không có liên quan gì đó tới thông tin mình có thể khai thác từ mama đâu!

Cô cúi mặt xuống bàn. Ống thông gió, khe gửi đồ ăn,… tất cả đều rất đáng nghi. Không khí từ đâu tới? Để đủ cho toàn bộ cái hầm này thì phải có rất nhiều khí oxy chứ? Nếu vậy thì lấy từ đâu cho đủ chỉ từ cái ống nhỏ vậy? Chắc phải có người hoặc máy làm việc này chứ? Vậy còn đồ ăn được gửi từ đâu? Hẳn phải có người bên ngoài gửi vào nhỉ? Nơi này nằm sâu trong lòng đất hay vốn chỉ là một nơi tách biệt trên mặt đất? Hàng vạn nghìn câu hỏi nghe vẻ ngớ ngẩn cứ quanh quanh quẩn quẩn trong đầu cô khiến cái bản mặt ngố lộ ra dưới hai bàn tay. Mà… chắc chẳng ai thấy đâu ha!


Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 12:37 ngày 01/11/2020

Vẫn dậy sớm như bình thường, nhưng có vẻ như cậu bé này đang ngái ngủ một chút, lúc nào cũng đợi 2 tiếng mới được ăn đâm ra khiến cậu bắt đầu trầm cảm đi nhiều rồi. Cậu kiểm trả lại các chip học và đọc nó một cách nhanh chóng. Nó viết gì thế? Nicholas cần quan tâm à!

Cậu vất các chip lại một góc như vất những cái vỏ rỗng và năm lên núi quần áo xếp đống thành một góc ở phòng. Nicholas nhỡ rõ vị trí của từng chiếc áo một này, chỉ là… sạch sẽ là một điều thật khó khăn đối với cậu, đặc biệt là trong một căn phòng riêng hiếm có này.

Đột nhiên cửa phòng bất ngờ mở ra khiến cậu bật dậy theo quán tính. Tới giờ ăn rồi?

“Mọi người ới!!” tông giọng quen thuộc của bà chị Koukai, Nicholas cũng từ từ đi ra ngoài và bắt gặp những ánh mắt khó hiểu của tất cả mọi người. Cậu ra giữa nhà xem có chuyện gì không.

Đồng hồ chỉ 7 giờ sáng, và phòng của bà mẹ vẫn chưa mở. Luật lệ trong nhà thay đổi ư?

Đèn báo đỏ và ngăn thức ăn vẫn đóng, Nicholas đứng đọc thực đơn ở phía trên. Hôm nay không có món yêu thích của cậu.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 03:43 ngày 04/11/2020

“Chào buổi sáng.”

Ân bước ra khỏi phòng, khép cánh cửa lại rồi nhìn đồng hồ mất một lúc. Sau đó, cô quay sang phía mọi người, cùng Lucente bước đến chỗ Sora.

“Chào buổi sáng, chị Ân. Phải rồi, quyển sách đó thực sự rất hay đó ạ! Nhưng em lại quên đem ra mất rồi, em xin lỗi, để lát nữa em mang trả cho chị nhé?”

Lucente cụp mắt xuống, tỏ vẻ hối lỗi. Tuy nói như vậy, nhưng chính cậu cũng không chắc mình còn có cơ hội để trả lại nó không, khi mà hôm nay lại khác thường như thế.

“Ừm, không sao đâu.”

Ân nhẹ nhàng nói với vẻ mặt điềm tĩnh. Cô không hỏi, cũng không nói gì về tình huống này, nhưng Lucente đoán rằng cô cũng không rõ về nó.

Ở phía bên kia, Sora đã quay về tư thế bình thường, tuy đã hơi quá muộn. Cô cúi mặt xuống, hai tay che mặt, tỏ vẻ trầm tư lắm. Cô cất tiếng kêu hai người ngồi xuống, rồi nói liền một mạch, khiến cho Lucente và Ân còn không có cơ hội lên tiếng.

Những gì mà Sora đã nói cũng khá dài, nhưng tóm lại, cô không biết về việc xảy ra sáng nay và cũng đang tìm hiểu nguyên nhân của nó.

80% à?

Cứ liên quan đến số phần trăm là có thể tin tưởng Sora đôi chút.

“Nè, chị Sora-”

Cạch.

Chưa để Lucente nói hết câu, một cánh cửa nữa lại mở ra. Là Nicholas. Cậu ta đi ra giữa nhà, quan sát xung quanh, sau đó bước về phía ngăn thức ăn, nhìn chăm chú.

“Nicholas, chào buổi sáng!”

Mặc dù Lucente đã cố gắng nói to hơn, nhưng có vẻ như Nicholas vẫn không nghe thấy. Quả nhiên là thính giác của cậu ta thật sự rất kém.

Vậy là còn mỗi Eleanor nữa thôi. Có lẽ cô ấy đang tắm sáng chăng? Hoặc có thể là cô đang mải suy nghĩ về em gái mình mà vẫn chưa nhận ra sự thay đổi này?

Dù sao đi nữa, Lucente không thể kiên nhẫn chờ đến khi mọi người ra ngoài hết được.

“Nè, chị Sora, chị nghĩ sao về khả năng là đã có người khác ngoài ‘mama’ mở cửa cho chúng ta?”

Lucente mỉm cười, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Sora vừa lộ ra dưới hai bàn tay.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 07:33 ngày 09/11/2020

Hừm.

Ân chẳng biết nên làm gì.

Hôm nay quả là kỳ lạ. Nhưng khoan, chuông báo vẫn reo lúc sáu giờ, kế đó mới là cửa mở khi đồng hồ điểm bảy.

Em chẳng bận tâm về cuốn sách cho Lucente mượn lần trước, chỉ tự hỏi ngày hôm nay sẽ có gì mới xảy ra ngoài việc này nhỉ?

Ấy không, không thể để hôm nay diễn ra một cách xám xịt và nhàm chán như mọi ngày... nhưng còn việc gì để làm nhỉ?

Chà, nếu như... chỉ là nếu như các phòng khác cũng đang mở ngoài phòng ngủ ra...

Mà có lẽ là không.

Em đưa tay gõ cửa phòng Eleanor, nhẹ nhàng hỏi:

"Eleanor, em vẫn chưa ra ngoài, chị không làm phiền chứ?"

Lẩm bẩm một câu kinh thánh quen thuộc tự bao giờ, em nhớ không nhầm thì hôm nay sẽ có bánh mì tỏi và xúc xích. Món quen thuộc của người Đức đấy- em mỉm cười gọn ghẽ rồi xoay đầu:

"Có lẽ mình đang làm phiền Eleanor."

Thế là Ân rời cửa phòng cô gái mười lăm và bước đến bên Sora:

"Sẽ thật lãng phí nếu chúng ta cứ đứng đợi..."

Rồi khe khẽ gõ cửa phòng "Mama" vài lần:

"Mama?"

Em gọi bằng một giọng khá to- hay ít nhất em nghĩ thế.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 06:15 ngày 22/11/2020

Sau một hồi ngắm nghía mãi menu Nicholas mới chợt để ý những hành động phía sau lưng mình và cậu có một chút để ý hình như Lucente vừa làm gì đó. Bọn họ đang hoang mang, vì sao lại có thể đi ra ngoài sớm như vậy?

Mà kể ra thì Nicholas cũng chán phát điên khi ở trong 4 bức tường đó, thứ cậu có được khi đi ra ngoài cũng chỉ là 1 không gian rộng hơn được bao phủ bởi 4 bức tường. Nhưng được thả sớm thế này lại là một điều không mấy mong chờ, rồi cái gì sẽ đến tiếp theo đây?

Cậu thấy Ân đang làm gì đó, một cô gái nhỏ con, đang đứng trước cửa Mama có lẽ gọi bà dậy. Cậu cũng đi tới để xem chuyện gì xảy ra, cuối cùng cũng nghe được tiếng “Mama” mờ nhạt.

“Có lẽ ai chôm công tắc của bà ta để mở cửa cho tụi mình rồi chăng?”

Tới gần hơn cậu mới thấy rõ Ân gầy như thế nào.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 05:48 ngày 09/12/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Vyi

Phòng khách
Thăm dò Eleanor
2 / 2

Bang bang, tiếng cửa sắt phòng Mama vọng lại như thế, nhưng không có tiếng trả lời. Dù bạn ghé tai sát đến đâu, cũng không có bất kì tiếng động nào. Mama còn ngủ chăng? Hay là còn lý do nào khác?

Song song với việc đó, một việc đáng ngại hơn, Eleanor vẫn chưa rời phòng, tại sao nhỉ? Hãy chắc rằng mọi thứ vẫn ổn, chúng ta không muốn mất đi thành viên nào!

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:43 ngày 26/12/2020

Ấy, tiếng gì vừa phát ra từ phòng “Mama” thế nhỉ?

Ân biết chắc câu hỏi này ai cũng đang thắc mắc, nhưng biết thế nào được, chẳng ai có thể biết được, đúng không? Lại nhìn sang cánh cửa phòng im lìm của Eleanor, Ân lại có một dự cảm chẳng hay.

Nghe tiếng Nicholas đến gần, Ân khẽ quay lại, đôi mắt ngước lên nhìn mọi người như có ý hỏi nên làm gì bây giờ.

Ân tuy không phải con người đa nghi, nhưng ít ra em dành một sự quan tâm không nhỏ đến người khác. Nicholas nói như đùa, nhưng Ân vẫn thấy điều đó không phải không thể.

Nicholas cao hơn Ân một cái đầu, khi tiến lại gần che đi cả cửa phòng Eleanor. Ân nghiêng nghiêng đầu ngó qua vai cậu ta, nhìn cái cửa như thể chờ ai đó mở nó.

Nhưng không, chẳng có tiếng động nào cả. Thất vọng thật!

Sora thì vẫn sốt sắng, còn Lucente lại chìm vào thế giới của cậu ta mất rồi.

"Biết là thế này không phải, nhưng mình mở cửa phòng Eleanor có sao không nhỉ? Ý mình là, mình có hơi lo lắng cho em ấy, nhưng như thế có thô lỗ quá không...?"

Rồi như nhớ ra gì ấy, Ân lấy chiếc điện thoại trong người, vào danh bạ gọi cho Eleanor.

"Làm ơn nghe máy..."

Ân lộ rõ vẻ vội vã, chẳng biết từ lúc nào suy nghĩ thoáng qua biến thành lời nói, đến bản thân cũng không hay chính em vừa xưng hô như thế nào.

"Mình"- từ nhân xưng rất đỗi xa cách và gượng gạo mà Ân vẫn thường dùng để đối thoại với những "người bạn" trong trại mồ côi cũ, mà chắc chẳng ai để ý đâu nhỉ?



Hiển thị đầy đủ

Ân cố gắng vượt qua thử thách Thăm dò Eleanor với Phản ứng nhanh. Thử thách đang nghiêng về kết quả Mạnh.

Đã đăng vào lúc 13:10 ngày 27/12/2020

Koukai vẫn còn đang ngồi đụn ra trên ghế. Ừ, cô đang sốt sắng đấy. Nhưng đây không phải chuyện ta được thả ra sớm mà là việc Eleanor giờ vẫn chưa hé đầu ra khỏi cửa. Sẽ tốt hơn nếu cô có thể nghe được bất kì âm thanh nào phát ra từ đó, nhưng thật tiếc là thính giác của cô sẽ chẳng bao giờ cho phép. Biết vậy, bản thân chỉ còn nước ngồi nhìn chăm chăm vào cánh cửa mà thôi.

-Cánh cửa… vẫn chưa được mở ra ?-Koukai thở dài, tự hỏi bản thân

Ngước nhìn lên chiếc đồng hồ đang treo ngay ngắn trên tường. Giờ cũng đã muộn rồi. Tất cả dậy từ 6 giờ sáng, tính ra là ta đã có 1 tiếng để lăn lộn trong phòng. Hay là Eleanor vẫn còn đang ngủ? Khả năng cao là vậy rồi nhỉ? Hay ngủ dậy muộn cũng nên! Nghĩ vậy, lần này cô bật dậy khỏi chiếc ghế rồi ra chỗ của An, người đang cầm điện thoại rồi hỏi vài câu, thính giác của cô rất kém, áp tai vào cửa cũng chẳng có ích gì:

-Uhmm, An ơi, em gọi điện cho Eleanor vậy em có thể nghe giúp chị xem tiếng chuông điện thoại của em ấy có phát ra trong phòng không đi, hay cũng có thể cho chị biết là em ấy có nhận được hay không cũng được.

Koukai không phải một người vô duyên. Nhưng nếu Eleanor không bước ra khỏi cánh cửa, bắt máy hay máy bị mất mà em cũng không ra ngoài thì chắc chắn cô sẽ xông thẳng vào căn phòng này. Giờ không còn chỉ là 7 giờ nữa, mà là khoảng 7 rưỡi hơn. Vì vậy không lí gì mà em không thể không xuất hiện (hoặc ít nhất là bắt máy) cả. Thành thật mà nói, nhìn Ân sốt sắng mà cô cũng lộn ruột theo. Không một âm thanh nào từ điện thoại nếu không để to thì sẽ chẳng bao giờ lọt vào tai cô, luôn luôn là vậy. Vì thế nên không phải lạ khi đôi lúc Koukai hành động hơi dở hơi hoặc vô duyên cả.

Ánh mắt đen thẳm nhìn vào một Ân đang lo lắng cầm điện thoại, chờ đợi câu trả lời trước khi ấn tay mở cánh cửa trước mặt ra…

Hiển thị đầy đủ

Koukai Sora đã vượt qua thử thách Thăm dò Eleanor với Lắng nghe và đạt kết quả Vô định.

Đã đăng vào lúc 06:41 ngày 02/01/2021

70%…

Khả năng có người khác ngoài mama đã mở cửa là khoảng 70%, theo như Sora.

Khi nãy cậu đã nghĩ đến những khả năng có thể xảy ra rồi, vậy nên việc Lucente cần làm bây giờ chỉ đơn giản là quan sát, sau đó tìm ra câu trả lời.

Trước phòng mama, Ân và Nicholas đang đứng đó, trừ tiếng nói chuyện của hai người và tiếng cửa sắt phòng mama vọng lại thì không còn âm thanh nào khác.

Bên cạnh đó, phòng của Eleanor cũng hoàn toàn im lặng. Đến giờ này mà vẫn chưa thấy có động tĩnh, không phải là đã có chuyện gì xảy ra rồi chứ?

"Biết là thế này không phải, nhưng mình mở cửa phòng Eleanor có sao không nhỉ? Ý mình là, mình có hơi lo lắng cho em ấy, nhưng như thế có thô lỗ quá không...?"

Ân thật sự lo lắng, điều đó được thể hiện rõ qua cách nói của cô.

Bình thường, Ân sẽ xưng là “chị” với Lucente, Nicholas, Eleanor, xưng là “em” với Sora, và xưng “con” với mama.

Từ khi đến đây, chị ta chưa một lần xưng là “mình”.

Khi lo lắng, mọi người thường vô tình cho ra những lời nói hay hành động khác với bình thường. Nhưng ngoài ra, cũng có khả năng Ân đã cố tình làm như thế, tuy Lucente chẳng tin vào điều đó lắm.

Ân lấy điện thoại ra, dường như định gọi cho Eleanor. Đến lúc này, Sora mới bật dậy khỏi ghế, đến gần cô, nói với vẻ sốt sắng.

“Uhmm, An ơi, em gọi điện cho Eleanor vậy em có thể nghe giúp chị xem tiếng chuông điện thoại của em ấy có phát ra trong phòng không đi, hay cũng có thể cho chị biết là em ấy có nhận được hay không cũng được.”

Lucente cũng tiến lại, lắng tai nghe.

Dẫu sao, trong những người ở đây thì chắc hẳn cậu là người thính nhất.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 05:03 ngày 10/01/2021