Dẫn Truyện | La Temp - Nội dung
La Temp
La Temp

Dẫn truyện bởi Zelhel (@Zelhel)

Đang chạy
12
Phân cảnh
44
Người chơi
Phân cảnh 1, Phần 1

Chào mừng

“Chào mừng đến với La Temp.”


Boris mỉm cười đón vị khách vừa bước vào cửa tiệm với câu chào thuộc lòng được dạy. Dù sao với một thằng nhóc ở độ tuổi mười ba thì việc bắt nó đứng quầy làm việc là cả một cực hình.


Boris là một đứa trẻ ngoan. Thường cậu ấy sẽ giúp Athena, chị của mình và cũng là chủ tiệm tiếp đón các vị khách. Và nếu có ai đó gặp khó khăn, cậu ấy cũng sẽ đồng hành để giúp đỡ. Nhưng cậu ấy không thể can thiệp quá sâu vào việc “sửa chữa”, nếu không đó sẽ bị xem là gian lận! Nhìn chung thì, dịch vụ của La Temp cũng như là Boris rất chu đáo đúng không?


“Em có thể giúp được gì?”

Hiển thị đầy đủ

Reng… Rengg!

Cạch.

Nino trở mình, với tay về phía chiếc tủ đầu giường, tắt báo thức. Cô từ từ ngồi dậy, sờ thấy bên cạnh không có ai, cô thất vọng đưa tay phải lên xoa trán, tay trái lần tìm chiếc gậy để cạnh giường. Đợi tầm chục giây, cô xuống giường, chầm chậm đi về phía nhà vệ sinh.

Ràoo…

Sau khi dòng nước mát lạnh làm cô tỉnh ngủ, như mọi khi, Nino lại đi về phía quyển lịch treo tường. Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày 16/4. Cô thở dài.

Hôm nay cũng vậy, hôm qua cũng thế, và chắc hẳn là ngày mai cũng sẽ chẳng có gì thay đổi. Cô vẫn đang ở trong “vòng lặp”.

Nino ra bếp, lấy một chút bánh mì còn dư trên nóc tủ lạnh, sau đó mở tủ, lấy đại một lọ mứt, mở nắp ra và phết lên bánh mì. Cái này là… dâu tây nhỉ? Nina rất thích vị dâu tây, nhưng Nino thì ưa socola hơn. Tiếc là nó vừa mới hết mất rồi. Nhưng chắn hẳn đây không phải là thời điểm thích hợp để đi mua thêm, vì suy cho cùng mọi thứ cũng sẽ trở lại như cũ thôi.

Nino tự hỏi, hôm nay cô sẽ làm gì đây? Cô đã thử nhiều thứ, từ việc hành động y hệt như trước đó đến việc thay đổi. Nhưng dù cho cô có làm gì đi nữa, dù cô có đi đâu, mọi việc vẫn cứ diễn ra như vậy. Mọi người hành xử rất kì lạ. Tình trạng này đã kéo dài được khoảng một tuần rồi.

…Hay là…?

Nino nhìn con dao còn dính mứt đỏ, rồi nhanh chóng lắc đầu, bỏ đi cái ý nghĩ vừa lóe lên đó. Dù sao đi nữa, hiện giờ vẫn còn quá sớm, chưa cần thiết phải mạo hiểm.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Nino đứng dậy dọn dẹp rồi đi thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

———

Cạch.

Ngay khi mở cửa, làn gió nhè nhẹ lướt qua người Nino. Thời tiết đang ấm dần lên, đang chuyển sang hè rồi. Cô chợt nghĩ đến cây gậy mà cô đang cầm trong tay, cô còn nhớ rõ, nó là món quà đầu tiên mà Nina tặng cô khi mới đến đây.

Thật hoài niệm…

Nino vội gạt đi những cảm giác tiếc nuối, trở về với thực tại. Cô lấy chìa khóa, cúi xuống loay hoay khóa cửa. Xong xuôi, cô bắt đầu bước đi trên đường chính, đi về hướng ngược với chợ. Hôm nay, cô sẽ đến đó.

“Ôi chao, Nino, chào cháu! Cháu đang đi đâu vào sáng sớm như thế này đấy?”

Dựa vào dáng vẻ và giọng nói, Nino đoán đó là Charlie, một người phụ nữ thân thiện và là hàng xóm của cô. Có vẻ như bà ấy đang chuẩn bị mang hoa đến chợ bán.

“Dạ, cháu chào cô Charlie. Chúc cô buổi sáng tốt lành. Hôm nay cháu xin phép được đi trước, vì cháu đang hơi vội.”

Nino không hề nói dối, vì khoảng 9 giờ, trời sẽ mưa. Do vậy nên cô cần phải đến nơi cần đến trước lúc đó.

Sau khi nghe câu trả lời lễ phép của Nino, Charlie không nghi ngờ gì mà vui vẻ đáp lại.

“Ồ, vậy ư? Thế thì tạm biệt cháu. À, và nếu cháu muốn thì cứ tự nhiên đến nhà ta dùng bữa nhé!”

Nghe vậy, Nino gật nhẹ đầu, rồi quay người bước tiếp. Trên đường đi, cô còn gặp vài người quen nữa. Các cuộc đối thoại diễn ra không có mấy sự khác biệt. Cứ như vậy, sau một lúc khá lâu, Nino đã đến được nơi đó.

Trước mặt Nino là một đường hầm, xung quanh chỉ toàn là bãi đất trống. Nơi đây hoàn toàn không có lấy một tiếng động nào khác ngoại trừ tiếng gió rít. Đường hầm như muốn hút cô vào trong, và không biết có phải là do mắt cô rất kém hay không, mà những gì Nino thấy khi nhìn vào đó lại chỉ toàn là một màu đen kịt.

Cô hít một hơi thật sâu, lấy dũng khí bước vào đường hầm. Trên trời, mây đen đang dần kéo đến.

Cạch, cạch. Cộp, cộp.

Cạch, cạch. Cộp, cộp.

Trong đường hầm tối tăm, chỉ có tiếng chiếc gậy và tiếng bước đi của Nino vang lên. Cô không dám đi nhanh, mà chỉ có thể từ từ tiến bước. Nina luôn phải đi như thế này ư? Cô bắt đầu suy nghĩ lan man. Trong tình huống này, chắc chắn không ai có thể biết được mình đang đi đến đâu.

Nino bắt đầu thấm mệt. Cô ít khi phải đi xa như thế này. Ngay lúc cô đang nghĩ xem mình phải đi tiếp bao xa nữa, chợt cô thấy một ánh sáng lóe lên ở phía trước. Nino thấy bồn chồn, nhưng vẫn quyết định bước tiếp.

Cuối cùng, ánh sáng đó đã đưa cô đến chỗ một ngôi nhà, à không, một cửa tiệm? Cô nhìn qua, rồi cố gắng nheo mắt lại, quan sát kĩ dòng chữ được ghi trên một thứ như tấm biển.

L, a, T, e, m, p.

La Temp. Một cái tên kì lạ.

Tuy còn nhiều nghi vấn, Nino vẫn lựa chọn bước vào đó. Dù sao đi nữa, cô cần phải nghỉ ngơi chút, nếu để mình bị ngất thì không ổn chút nào.

Cạch.

Leng keng.

Tiếng chuông cửa vang lên. Nino khép cánh cửa lại, còn chưa kịp quay đầu thì đã nghe thấy giọng nói của một đứa trẻ.

“Chào mừng đến với La Temp.”

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 16:01 ngày 17/10/2020

La temp?

Thời gian? Hay là dòng thời gian? Hay là một khoảnh khắc? Hay là một giấc mộng không tên đến từ sâu trong tâm khảm nàng, khi mà thời gian đã dừng lại quá lâu, tựa như thể nàng đã trở thành một xác sống với chẳng nghĩ suy, chẳng khao khát… chỉ có sự tồn tại mà người ta chẳng thể lãng quên.

Nàng từng nghĩ rằng mình muốn tồn tại, chứ chẳng chỉ là sống. Là tồn tại, trong tâm trí, trong những mộng ước, những sâu thẳm của xúc cảm bao la… Nàng muốn mình tồn tại, và ghi dấu trong cuộc đời kẻ khác, dù là như một khách lữ hành, hay hình hài dấu yêu.

Và rồi, nàng từ bỏ, và nàng khước từ, và nàng ước gì mình chưa từng tồn tại.

Nhưng nàng vẫn cứ sống, và nàng thấy, mình, tồn tại.

“Đây là đâu?“

Nàng nhìn người thiếu niên, dường như thật kì lạ. Không, không phải dường như. Nơi này thật kì lạ. Khung cảnh kì lạ, không khí kì lạ, và nàng thấy rờn rợn trong lòng. Nếu bảo rằng đây là một cơn mơ, lẽ nào nàng sẽ được thực hiện nguyện vọng, như là…

…xóa bỏ sự tồn tại chẳng hạn?

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 08:53 ngày 21/10/2020

"Một năm nữa, một năm nữa thôi..."

Allie lẩm bẩm.

Một năm nữa, kể từ ngày hôm nay, chắc rằng Allie sẽ trưởng thành. Mười tám tuổi, lúc ấy có thể tự kiếm sống, tự lo cho bản thân, ngưỡng cửa để trở thành "người lớn". Và như thế, em sẽ không cần người giám hộ, không cần níu giữ cái quá khứ tràn ngập niềm vui kia.

Đã từ rất lâu, rất lâu trước đây, em biết rằng mình đã phạm phải một sai lầm lớn.

Hèn nhát, ngu ngốc, Allie của tuổi mười ba mãi mãi là con bé xuẩn ngốc đến mức nào, em biết chứ.

Đáng tiếc, quá khứ chỉ là quá khứ. Một thước phim quay chậm mà em không phải là đạo diễn, một tấm ảnh đã nhàu nát chẳng phải do em chụp, những mảnh vỡ nửa đau thương nửa hạnh phúc cứ thế đâm vào trái tim vãn còn đang đập của em, đến nay vẫn chẳng thể lấp đi những nỗi buồn không bao giờ vơi cạn.

Từ ngày em còn sống- cái ngày em mất hai người quan trọng nhất đời mình- đến nay, mọi thứ chẳng hề thay đổi. Sống trong cái thành phố này, Allie không sao chịu nổi. Những cửa hàng tạp hoá em vẫn thường vào với mẹ, mấy con đường quen thuộc em thường đi dạo với cha, đâu đâu cũng rải rắc những cảnh xưa cũ. Đến cả mấy cô gái bán hoa- họ tưởng chừng như em vẫn cần mua hoa thì phải- mà vẫn cứ rao mời...

Allie tưởng chừng như căm phẫn đến thế, song lại chẳng làm được gì ngoài chờ đợi.

Một năm, ba năm rồi đến năm năm.

Tưởng chừng như chỉ mới ngày hôm qua, chính em đã làm vỡ quả cầu thuỷ tinh ấy thành ngàn mảnh. Cũng chỉ như ngày hôm qua, ước mong của em giống như mây khói buổi sớm, sắp đến lúc phải tan đi.

Và dẫu em có đau khổ thế nào, dẫu cho một linh hồn vẫn còn đang sống đã bị đánh gục, mọi người vẫn cứ cười nói vui vẻ mà chẳng hề hay biết trong một xó xỉnh tối tăm nào đấy em đã chịu những gì.

Và giờ đây, dẫu cho vẫn đang sống cuộc sống nhung lụa bên ông bà thì tâm trạng em không hề ổn hơn chút nào. Day dứt, hận thù, bao nhiêu cảm xúc cứ xoáy sâu vào tâm hồn của Allie như những mũi tên chĩa về phía kẻ ngoài vòng pháp luật, dẫu cho có vì lí do chính đáng thì hắn cũng đã phạm tội, đến lúc dù hắn có van xin, kêu gào, khóc lóc thảm thiết cũng chẳng ai đoái hoài. Một linh hồn như thế chẳng phải thà chết còn hơn sống quằn quại trong tù đày hay sao?

"Chết à?"

Đây không phải lần đầu tiên Allie nghĩ đến cái chết, nhưng ý nghĩ tự tử không bao giờ hiện lên một cách rõ ràng như bây giờ, cái giờ khắc ngay sau khi em vừa biết được cha đã phản bội mẹ trước cả khi sinh ra em.

Một chút tiếc nuối không khiến Allie cảm thấy níu giữ cuộc đời.

Dây thòng lọng. Đinh vít đã hoen gỉ. Không, vẫn còn chưa đủ, yếu quá.

Mọi thứ quay cuồng trong đầu Allie, song cuối cùng em chẳng thể nghĩ được, làm được gì cả.

Hèn nhát.

Hệt như lúc ấy.

Allie bước ra khỏi phòng lặng lẽ, cứ thế bước khỏi ngưỡng cửa nhà mà đi trong đêm một cách mù quáng.

Đi đến đâu?

Con đường quen thuộc đến phát ghét này đã lâu Allie không đặt chân tới.

Những xúc cảm lạ kỳ cứ thế nảy nở trong tâm trí.

Allie bước chệnh choạng.

"La Temp"- đó là cửa hàng duy nhất còn sáng đèn trong khu phố tối tăm.

Nếu tâm trí Allie còn tỉnh táo thì chắc rằng em sẽ lao đến bờ sông phía bên cạnh mà nhảy xuống, tiếc rằng em chẳng thể nghĩ được gì nữa.

"Reng reng"- thanh âm lanh lảnh bên tai như chào đón vị khách không mời...

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:28 ngày 21/10/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Boris nhìn vị khách vừa bước vào với nụ cười niềm nở tiếp đón. Cậu ấy luôn nghĩ câu hỏi “có thể giúp gì” thật là dư thừa. Chẳng ai bước vào La Temp mà lại “bình thường” cả! Nhưng như đã nói, Boris là một đứa trẻ ngoan. Cậu ấy luôn nghe lời Athena.


Một ngày của Boris rất bận rộn. Cậu ấy vừa giúp trông cửa hàng, vừa giúp làm việc nhà, đôi khi lại còn đồng hành cùng các vị khách “mất phương hướng”. Thế nào gọi là “mất phương hướng”? Đó là khi bạn chẳng chịu nhớ ra mình đã làm gì để bị kẹt lại trong cái vòng lặp quái quỷ này. Hoặc bạn khăng khăng rằng mình đã lựa chọn đúng.


Những trường hợp cứng đầu như thế chẳng làm khó Boris. Cậu ấy rất tôn trọng quyết định của bạn, dù bạn muốn thoát khỏi vòng lặp hay không. Chẳng có gì là đúng hoặc sai cả. Bạn lựa chọn như thế, bởi vì bản thân bạn cảm thấy đó là điều mình phải làm, chứ không phải là nên làm.


Boris đặt lên quầy một chiếc đồng hồ.


Đừng ngạc nhiên nhé nếu nó chẳng mang hình thù của một “chiếc đồng hồ”. Đây là “thứ” đại diện cho thời gian của bạn, hay nói cách khác là chính bản thân của bạn.

Hiển thị đầy đủ

Người dẫn truyện trao Đồng hồ của Nino cho Nino.

Người dẫn truyện trao Đồng hồ của Emanon cho Emanon.

Người dẫn truyện trao Đồng hồ của Allie cho Allie.

Đã đăng vào lúc 01:56 ngày 24/10/2020

Tích tắc.

“Ôi trời!”

Đứa trẻ nọ thốt lên một tiếng rồi lon ton chạy tới đưa Nino đến chỗ ngồi. Lúc ấy, cô mới thấy đó là một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi. Cậu mặc một bộ quần áo nom khá lạ mắt, nhưng cô nhớ hình như mình đã từng nhìn thấy loại trang phục này trong một cuốn sách nào đấy.

Tích tắc.

“Được rồi, em có thể giúp gì cho chị?”

Cậu bé cười, nhìn Nino, người đang chăm chú nhìn cậu ấy. Mặc dù có rất nhiều điều cô muốn hỏi cậu, nhưng Nino nghĩ trước hết cần nghỉ ngơi chút đã, vì cô đã mệt rã rời rồi.

“Ừm… Làm ơn cho chị một tách socola nóng.”

Cậu bé đột nhiên cười khúc khích, ngay khi đó, Nino chợt nghe thấy tiếng, rất nhiều tiếng đồng hồ vang lên cùng một lúc. Lúc này, cô mới quan sát xung quanh. Trên bốn bức tường có gắn vô số chiếc đồng hồ với nhiều kiểu loại và kích thước. Tuy không nhìn rõ nhưng cô đoán rằng cũng phải có tới hàng trăm chiếc đồng hồ ở đây. Cô chột dạ, một cảm giác bồn chồn dâng lên.

Cậu bé nở nụ cười bí hiểm.

“Chị vẫn chưa nhận ra sao?”

Không biết do đã phải di chuyển một quãng đường dài hơn so với thông thường, hay là do tiếng đồng đồ đinh tai nhức óc ấy, Nino bỗng thấy căn phòng xoay tròn đến chóng mặt, nhưng khi cơn chóng mặt qua đi, cô đột nhiên như thông suốt.

“Phải rồi… Mọi người… Mọi người hành xử rất kì lạ. Cứ như họ…”

“Không phải bọn họ.”

Chỉ một câu nói đơn giản của cậu bé cũng đã khiến Nino giải được khúc mắc trong lòng. Cô cứ đinh ninh, thời gian của họ là thứ bị lặp lại. Nhưng không ngờ…

…Chính bản thân cô mới là người bị kẹt lại.

Và có lẽ, à không, chắc chắn, Nino biết nguyên nhân của việc này.

Bầu không khí trở nên im lặng, một lúc sau, Nino hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô ngẩng mặt lên nhìn cậu bé nọ.

“Xin hãy giúp chị.”

Không biết từ lúc nào, trên tay cậu bé đã cầm một chiếc “đồng hồ”. Cậu đặt nó lên quầy.

Nino cố gắng nheo mắt và dùng tay để cảm nhận hình dáng của nó. Rõ ràng là dù có nhìn hay sờ nắn nó đủ kiểu, cô cũng thấy đây giống một chiếc lọ đựng nước hoa hơn. Vậy mà, tại sao, ngay từ khi bắt đầu cô đã nhận định đây là một chiếc đồng hồ? Hơn nữa, kiểu dáng này…

“Đó là chiếc đồng hồ đại diện cho thời gian của chị, hay nói cách khác là chính bản thân chị.”

Nino biết thứ này.

“Vậy quyết định của chị là gì?”

Nino kiên quyết.

“Làm ơn, xin hãy giúp chị được gặp lại Nina.”

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:36 ngày 24/10/2020

Tại sao mọi người lại khóc nếu nhân vật chính chết? Không phải ngoài đời họ còn sống sao?

 Tại sao mọi người lại buồn khi sắp phải xa nhau? Không phải họ vẫn còn có thể gặp nhau sao?

 Vui, buồn, tức giận, chán nản, ngạc nhiên, đồng cảm. Con người là hỗn tạp của những cảm xúc trên.

 Vậy còn những người không biết khi nào nên khóc, khi nào nên cười thì sao? Liệu họ có phải con người?

 Tokiwa là người như vậy đấy. Sống một mình trong căn biệt thự khổng lồ từ khi còn bé khiến cô tê liệt cảm xúc từ lúc nào không hay, như một con búp bê di động trong căn nhà đồ chơi.

 Cô là bông hồng xanh của những vì tinh tú lấp lánh bầu trời đêm được nuôi dưỡng trong lồng kính. Không ai có thể chạm vào cô vì sức mạnh quyền lực hạn hẹp của họ.


 "Vậy mà vẫn có tên ngốc nói chuyện với tôi…"


Một chàng trai chuyển trường điềm nhiên nói chuyện với cô, như bông cỏ dại đột nhiên mọc dưới chân một công chúa.

 "Xin chào! Rất vui được gặp! Tên câụ là gì? Tokiwa!! Toki trong tiếng Nhật là thời gian nhỉ. Tên tớ á!! Sáng nay tớ có giới thiệu trước lớp rồi mà. Tên tớ là Leo. Leo!! Tớ là sư tử đấy. Tớ mới chuyển đến đây nên tới thăm hỏi nhà hàng xóm ấy mà. Ơ!! Mà cậu sống một mình à. Có buồn lắm không? Khi nào qua nhà tớ chơi nhé. Mà may mà cậu sống ở đây á. Cả khu này hình như chỉ có hai bọn mình bằng tuổi nhau thôi!"

Cậu ta chỉ là một tên ngốc. Cậu ta không biết sự chênh lệch đẳng cấp giữa hai người. Cuối cùng cậu ta cũng rời xa cô mà thôi.

 "Tokiwa! Đi chơi không~~ Tớ dẫn cậu lên con dốc ngoài kia thám hiểm. Hôm qua tớ mới tìm thấy cái hang động, trong đó có gì đó lấp lánh lấp lánh ấy. Chắc là kim cương đó!! Nhanh lên Tokiwa! Cậu chậm như sên ấy! Người ta cuỗm mất kim cương bây giờ. Nhanh lên!! Nhanh lên"

 Sao cậu ta vẫn đến đây? Lại còn kéo cô lên cái con dốc chết tiệt nào đó, bắt một đóa hoa thanh tao như cô phải chui vào hang động bẩn thủi toàn rắn toàn rết nữa! Cậu ta thực sự là một tên ngốc sao?

 Hay là cậu ta tiếp cận cô chỉ vì tiền?

 Đó là điều e ngại của Tokiwa khi mới chỉ 10 tuổi. Vì vậy, cô vô tình xây dựng một bức tường trong suốt ngăn cách giữa hai người.

 Thời gian cứ trôi, dấu giày in vết chằng chịt trên con dốc, tiếng cười hồn nhiên của chàng trai chẳng ngày nào nghỉ.

 "Tokiwa. Hình như….tớ thích một cô gái mất rồi. Đây là bí mật nhé. Cậu là bạn nữ thân nhất của tớ nên tớ cần cậu giúp. Làm thế nào để crush chú ý đến mình nhỉ? Con gái các cậu thường thích cái gì. Cậu có thích một chàng trai tự nhiên đặt tay cậu cốc trà sữa rồi không nói không rằng quay lưng đi với khuôn mặt lạnh lùng không?"

  Bức tường Tokiwa xây dựng vẫn còn đó, hoặc cô nghĩ là nó vẫn còn. Nhưng cô không thể ngờ, mọi chuyện lại nhanh đến thế.

 Một ngọn lửa cướp đi sinh mạng cậu trước mắt cô khi chỉ 60 phút trước đó, cậu ta còn cười như một tên ngốc.

 Tokiwa quỳ xuống, cơ thể không còn sức lực, trân trân nhìn thần lửa dữ tợn băm cậu thành tro.

 "Tên ngốc!!"

 "Tokiwa!!"

 "Tôi không quen cậu"

 "Tokiwa!"

 "Chắc cậu tiếp cận tôi vì tiền thôi!!"

 "Tokiwa, đi thám hiểm đi"

 "Đừng gọi tôi nữa"

 "Để tôi yên"

 "Sao tự nhiên cậu lại biến mất??"

 "Tokiwa"

 "Tôi ghét cậu"


 "Đau quá….."


 Nằm co ro trên chiếc giường phủ ga đen, lòng cô nặng chì. Từng tiếng tim đập nhói lên từng cơn đau buốt.

 "Tokiwa…."

 "Tôi ghét cậu!!"

 "La Temp…"

 "???"


 Từ khi nào, Tokiwa đã bước vào trong một cửa hàng đồng hồ với cái biển trang trí sặc sỡ được đề "La Temp"

 Cô tròn mắt, đôi môi mấp máy, dáo dác nhìn quanh.

 Sao cô lại tới đây??


*reng reng


 Tiếng cửa mở, một thiếu niên xinh trai trong trang phục thời victoria kính cẩn cúi đầu.

 "Chào mừng đến với La Temp. Tôi có thể giúp gì cho bạn?"

 


 


 

 

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:37 ngày 30/10/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Boris nhìn cô gái mới bước qua cửa với ánh mắt mở lớn hơn bình thường một chút. Đáng lẽ cô ấy đã không ở đây, đáng lẽ bước vào La Temp phải là một người khác. Chuyện gì thế nhỉ?


Cậu ấy chào vị khách, sau đó đi dọc theo cái giá phía bên phải tiệm, cuối cùng đứng lại nơi chỗ tủ kính phía cuối. Trong tủ, giữa những chiếc đồng hồ đính đá lấp lánh khác, là một chiếc đồng hồ quả quýt màu bạc được trang trí giản đơn vô cùng. Cậu ấy mở tủ kính, cầm chiếc đồng hồ lên rồi ngắm nghía một hồi.


“Em tin cái này là của chị.”

Hiển thị đầy đủ

Người dẫn truyện trao Đồng hồ của Tokiwa cho Tokiwa.

Đã đăng vào lúc 09:31 ngày 05/11/2020

"Cậu có thể giúp được gì ư?" Nếu như Allie có thể, ít ra em đã không phải trở nên như thế này. Nếu như một cô gái mười bảy vẫn còn bất lực với cuộc sống thì cậu bé mười ba, mười bốn gì kia có thể làm gì chứ?

"Rất tiếc là không, cậu bé ạ."

Hồ nghi nhìn nụ cười đầy ẩn ý của cậu bé, em nhìn lên những bức tường cao với vẻ cổ kính lạ thường, treo đầy những chiếc đồng hồ lạ mắt.

"Đây là cửa hàng bán đồng hồ..." Allie quay về phía cậu trai khá chững chạc, mơ hồ hỏi rồi lập tức ngập ngừng khi thấy vật cậu ta để lên bàn. "...Nhỉ?"

Cậu ta nghiêng đầu khi Allie vụt đến chiếc hộp nhạc vòng quay ngựa gỗ đầy hoài niệm. Những chiếc đèn và mảnh ngọc nhỏ đính cẩn thận trên phần đai, từng chú ngựa gỗ nhỏ xinh được chạm khắc tỉ mỉ quay vòng nhịp nhàng cùng với tiếng piano khe khẽ khá êm tai.

Trầm ngâm một lúc, Allie ngước mặt lên khỏi món đồ chơi tinh xảo ấy.

"Hiểu rồi, tôi có lẽ thực sự cần cậu giúp."

"Và em có thể giúp gì?" Như một thói quen cố hữu của những người chào hàng với nụ cười trên khuôn miệng, cậu ta tỏ vẻ sẵn lòng.

'Tích tắc'

'Tích tắc'

'Tích tắc'

Những tiếng kim đồng hồ chạy đều đều vang lên bên tai Allie. Hít một hơi thật sâu, em tự nhủ nếu mình đang lạc vào một ảo cảnh nào đấy.

"Nếu tôi có thể trở về..."

Khi thấy người đứng trước quầy đang nhìn vào vật trên tay mình, Allie mân mê một vòng quay, ánh mắt nhìn lững lờ trong không trung những dải ánh sáng mờ mờ dần hiện rồi lại biến mất.

"Đây là thứ có thể giúp tôi?"

"Đúng thế. Nó là chiếc đồng hồ của chị."

À ừ, "đồng hồ của Allie", một khái niệm mơ hồ.

Quay chiếc cần gạt nhỏ, Allie chăm chú ngắm nhìn vật kỷ niệm láp lánh ấy, hỏi:

"Như thế này phải không? Và tôi nghĩ, không, chắc rằng có một cái giá phải trả cho việc này?"

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 12:07 ngày 06/11/2020

 *tích tắc tích tắc

 Tiếng đồng hồ kêu đến nhức cả tai. Điều đó cũng không mảy may làm cô dao động.

 Đôi mắt màu máu dồn ánh nhìn sắc lẹm vào cậu bé đang đứng trước mặt cô.

 "Chào mừng đến với La Temp. Em có thể giúp gì cho chị"

 Một khuôn mặt xinh trai nở nụ cười tươi rói bằng chất giọng cao vút chào đón Tokiwa.

 Dựa vào ngoại hình, cậu bé này mới chỉ 13 hay 14 tuổi thôi, nhưng lại biết cúi đầu và chào hỏi rất lễ nghi và phép tắc.

 Một cậu bé được giáo dục nghiêm khắc.

 "Mời chị ngồi đây" Cậu bé nhã nhặn kéo ghế mời Tokiwa ngồi.

 "Em là ai?"

 Giọng Tokiwa trầm đến đáng ngạc nhiên. Đôi mắt đã đỏ lại càng "đỏ" hơn, kéo không khí lịch sự này xuống mức căng thẳng.

 Khóe môi cong thành nụ cười thơ ngây, cậu bé từ tốn trả lời:

 "Tên em là Boris, em là người bán hàng của cửa tiệm này"

 Cậu bé này không bình thường. Tokiwa cảm thấy thế, vì cô cũng không bình thường.

 Tokiwa là người ít nói với vốn tri thức không dành cho người bình thường. Cô tìm hiểu về "ham muốn tình dục" khi mới 7 tuổi và nắm rõ "mô hình các đường dây buôn bán người" khi mới lên 10.

 Cô xinh đẹp, cô là quý tộc, cô là con búp bê được mọi tên lolicon yêu thích.

 Trên hết là, cô chỉ có một mình, cái lâu đài đó đâu thể bảo vệ cô. Cô phải tự bảo vệ mình thôi.

 Bây giờ cũng thế. Tại một nơi kì lạ cô lần đầu đặt chân, xung quanh cô là hàng ngàn "thứ"....gì đó đang kêu inh ỏi, cô đanh mặt lại, đặt sự cảnh giác cao độ lên hàng đầu.

 "Những thứ này là gì?"

 "Chị có nghe thấy tích,tắc,tích,tắc không? Đó là đồng hồ đấy"

 Đồng hồ ư? Đó không phải là nước hoa hay đồ lưu niệm sao? Tokiwa đảo mắt nhìn cửa tiệm một lần nữa.

 Boris loay hoay đi dọc dãy tủ kính bên phải, sau đó cậu bé mỉm cười rút ra một thứ gì đó.

 "Đây là lần đầu chị đến đây ạ"

 "Đúng vậy….A"

 Đúng khi Tokiwa vừa thốt lên thì Boris dúi vào tay cô một thứ gì đó.

 Một chiếc đồng hồ?

 "Em tin cái này là của chị" 

 So với những chiếc đồng hồ quái dị nơi đây, thứ này giống một chiếc đồng hồ hơn. Một chiếc đồng hồ quả quýt màu bạc với những họa tiết tinh xảo ở viền, cộng thêm chiếc dây đồng hồ được thiết kế kì công khiến nó mang đầy vẻ sang trọng.

 Nhưng mà…..

 (Mình không thích thứ này)

 "Như chị thấy thì những chiếc đồng hồ này đều có những vết nứt. Đó là sự hối hận của con người"

 "Chiếc đồng hồ của chị có vẻ ít vết nứt nhỉ? Một tiểu thư sống trong tiện nghi và vật chất có khác. Mẹ chị là chủ tịch hiệp hội phụ nữ, bố chị là giám đốc công ty liên doanh. Rất nhiều người ghen ghét và muốn hãm hại chị nên chị luôn đặt khoảng cách với người khác".

 Mặt cô tái nhợt lại khi Boris nói đến đây.

 "Đây cũng là lý do chị tìm đến đây phải không?"

 "Sau cùng thì, anh Leo……"

  "Là Bắc đẩu bội tinh, đúng không?"


 


 







 

 

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 00:22 ngày 09/11/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Nino

Boris lặng lẽ nhìn Nino. Chị gái này nhận ra vấn đề nhanh hơn cậu ấy nghĩ. Hoặc là, do chị gái tự tin nghĩ thế.


Boris khoanh tay lại tựa người vào cái kệ ở đằng sau, khuôn mặt chiêm bao một hồi. Trông dáng vẻ của thằng nhóc lúc này trở nên già trước tuổi, tạo thành một khung hình kì dị chẳng hợp chút nào.


“Giúp chị là giúp thế nào?”


Cậu ấy dò hỏi thử. Chiếc đồng hồ của Nino được làm bằng thuỷ tinh trong suốt, trạm khắc trên đó những hoạ tiết tinh xảo. Cậu ấy giơ cao nó lên ngang với tầm mắt của mình rồi ngắm nghía một hồi.


“Chiếc đồng hồ của chị không tự đứng được, chị biết chứ? Nó phải được đặt lên kệ đỡ, hoặc cần thứ gì đó hỗ trợ.”


Đã thế lại còn dễ vỡ nữa chứ. Thuỷ tinh mà! 


Boris ngắm một hồi mới nhận ra phía dưới đuôi của đồng hồ có một vài vết nứt chạy dọc lên đến đầu. Hừm... xem ra chưa phải là điều gì quá tệ.


“Chị có chắc là gặp lại Nina sẽ khiến cho vấn đề được giải quyết chứ?”




Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 11:50 ngày 02/12/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Allie

Một cái giật mình nho nhỏ, Boris nghiêng đầu khi Allie vụt tới. Cậu ấy có lẽ đã ngạc nhiên một lúc khi thấy chị gái đứng ngắm nghía cái đồng hồ của chị một lúc khá lâu.


Nhiều người nhìn đồng hồ của mình cảm thấy ghét bỏ, đa số không mấy quan tâm tới. Chỉ có số ít thắc mắc vì sao chúng có hình dạng như vậy.


Allie mơ hồ hỏi, “nếu tôi có thể trở về...”. Trở về đâu thì chẳng ai biết được ngoài chính cái đồng hồ của người đó. Những vết nứt in hằn lên chiếc đồng hồ tố cáo chính chủ nhân của nó. Nhưng để tới mức khiến bản thân rơi vào vòng lặp không lối thoát, có nghĩa là cái đồng hồ đã bị hỏng nặng lắm rồi.


Cơ mà quay lại, là quay lại lúc nào?


“Ha ha ha,” Boris chợt phá lên cười, “tất cả mọi người đều hối hả muốn thời gian của mình được sửa chữa. Chị thì lại cẩn thận hỏi giá trước khi dùng dịch vụ.”


Athena có lẽ sẽ ngạc nhiên lắm nếu nghe được câu chuyện này.


“Thực ra thì chị nghĩ đúng rồi. Chắc chắn có một cái giá phải trả. Nhưng chúng ta chưa bàn tới nó bây giờ. Tuỳ vào kết quả sẽ có một cái giá khác nhau.”


Boris gạt cái cần bên hông của hộp nhạc.


“Mà...”


Hộp nhạc bắt đầu phát ra âm thanh. Một bản nhạc với âm điệu kì lạ, như thể được chơi từ những nốt đảo ngược.


“Chị nên cẩn thận một chút. Vì vòng quay ngược này không biết đâu là bắt đầu, đâu là kết thúc.”



Allie đã thành công quay ngược thời gian. 48 tiếng sửa chữa bắt đầu.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 11:52 ngày 02/12/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Tokiwa

“Chị căng thẳng quá rồi. Mọi chuyện không tệ như chị nghĩ.”


Boris mỉm cười an ủi Tokiwa. Có lẽ bầu không khí đã dịu hơn nếu có Athena ở đây. Nhưng chị ấy ra ngoài từ sớm, nên chỉ có mình Boris ở lại tiệm làm việc. La Temp thì có khi nào vắng khách đâu.


“Cái đồng hồ của chị ấy, mở ra xem bên trong có gì?”


Tuy là một câu hỏi khó hiểu, nhưng bạn sẽ nhận ra mục đích của Boris sớm thôi. Cậu ấy vẫn giữ nguyên nụ cười thân thiện trên môi, nhìn Tokiwa.


Bên trong chiếc đồng hồ quả quýt đẹp đẽ, là một đống hổ lốn vỡ nát khó có thể hình dung. Đó đã từng là một chiếc đồng hồ xinh đẹp. Màu bạc của nó càng tôn lên sự kiêu sa quý phái khó chạm tới. Nhưng bạc cũng lạnh lẽo lắm, phủ lên ánh hào quang phù phiếm trên những bánh răng cưa hoen gỉ.


“Ôi chao!” Boris thốt lên. “Chị đã làm gì?”

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 11:54 ngày 02/12/2020

“Chị có chắc là gặp lại Nina sẽ khiến cho vấn đề được giải quyết chứ?”

Câu hỏi của cậu bé nọ khiến Nino không khỏi suy nghĩ.

Cô muốn gặp lại em, điều đó là chắc chắn. Nhưng vấn đề ở đây là gì?

Ngăn Nina chết.

Bằng cách nào?

Nina chết khi đi ra “bên ngoài”, nhưng cô không thể bắt em ở lại được. Luật của “nhóm” rất nghiêm ngặt, chỉ cần Nina từ chối một lần, em ấy sẽ bị loại khỏi đó.

Nếu điều đó xảy ra, nhẹ thì hai người sẽ bị đuổi ra ngoài, nặng thì bị trừ khử. Vốn dĩ cũng đã gần đến lúc Nino bị đuổi đi, chỉ còn chờ sau khi cô phẫu thuật mắt xong nữa thôi.

Vậy thì, cách duy nhất là đi theo em ấy.

Bản thân Nino cũng tự biết, cô là một gánh nặng, một gánh nặng rất lớn đối với em. Nhưng cô không thể cứ trơ mắt nhìn em chết được.

Cô yếu đuối. Do đó cô luôn cần sự hỗ trợ.

Sự hỗ trợ?

Nino ngước mắt lên nhìn cậu bé. Cậu vẫn đang khoanh tay, tựa người vào kệ. Cậu bé mỉm cười với cô khi hai người chạm mắt.

Nino nuốt nước bọt.

Nếu là cậu bé này thì…

Vì Nina, cô có thể đánh đổi mọi thứ. Cô có thể loại bỏ tất cả những thứ cản đường, và tất nhiên cũng có thể quỳ xuống cầu xin một cậu bé không quen biết.

“Cầu xin em… làm ơn hãy trở thành đôi mắt của chị.”

Nino quỳ xuống, đầu cúi chạm đất. Mái tóc dài của cô trượt xuống, che đi khuôn mặt cô.

Khóe môi cô hơi cong lên.

Lần này sẽ khác.

Lần này, chị gái mẫu mực của em ở đây rồi.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 07:34 ngày 03/12/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Partner
2

“Tốt lắm.” Boris vỗ tay hai cái, “Chỉ cần chị biết mình đang làm gì là được.”

Cậu ấy gõ nhẹ ngón tay trỏ lên chóp của “cái đồng hồ”. Hàng ngàn chiếc đồng hồ xung quanh đó cùng kêu lên một lúc.


Nino đã thành công quay ngược thời gian. 48 tiếng sửa chữa bắt đầu.

Hiển thị đầy đủ

Người dẫn truyện trao Partner cho Nino.

Đã đăng vào lúc 23:09 ngày 03/12/2020

“ Tokiwa" - Giọng nói đầm ấm vang lên, Người phụ nữ trung niên đưa ngón trỏ lên môi và "suỵt".

 "Con ngoan lắm, Tokiwa. Hãy tiếp tục như thế" - Bàn tay thô ráp của của người đàn ông xuýt xoa cô con gái 7 tuổi còn đương hoảng loạn sau những gì cô vừa thấy.

 "Nhưng...nhưng" - Cô bé nức nở - "Con… con sợ lắm"

 "Không có gì phải sợ cả" - Người phụ nữ vuốt tóc cô con gái - "Con chỉ cần quên đi nó, quên đi nỗi sợ của con, quên đi bản năng của con, quên đi cảm xúc của con. Nếu như vậy, quái vật không ăn thịt con nữa"

 "Như...Nhưng con không làm được" - Cơ thể nhỏ bé run lên từng cơn như loài thú ăn cỏ biết mình đang trong tầm ngắm của quái vật. Cô bé ngã quỵ trên nền đất lạnh, co người vò đầu bứt tai mà rên rỉ.

 Tại sao chuyện này lại xảy đến với cô?

 Bỗng cô cảm thấy gáy của mình đi xuống âm độ, cô dãn khóe mắt và quay người lại.

 Hắn đang ở đó…

 Kẻ đã chết đang đứng đó, trợn mắt nhìn cô.

 Hắn nghiêng đầu. Cái vết dao cắt trúng động mạch cảnh kia vẫn còn đó, như miếng rách của một tờ giấy. Từng tia máu đỏ phun ra, phun ra, nhuộm đỏ nền đất lạnh, nhuộm đỏ bộ váy trắng tinh cô đang mặc.

 "Bố mẹ ơi!!! Cứu...co…" - Một lớp sương mù dày đặc lạnh toát cuốn lấy cổ họng yếu ớt. Tiếng gọi khô khốc không một ai đáp trả…

 Vì bố mẹ cô không ở đó nữa

 Ở nơi bố mẹ vừa đứng, chỉ có hai chiếc đồng hồ khổng lồ chặn đứng lối đi của cô. Một chiếc đồng hồ quả quýt màu bạc thật đẹp, sáng chưng một góc hầm tối tăm, còn chiếc kia, một đống hổ lốn, như một tương lai nhiễu loạn vô định hình. Ngồi trên đó là cậu nhóc với khuôn mặt thanh tú trong bộ đồ thời victoria ngồi vắt chân, khúc khích cười.

 "KHÔNG...huff...huff" Cô bé thở dốc, nắm đấm tay đập đập hai cái đồng hồ "Làm ơn...làm ơn tránh ra đi. Hắn….hắn đang…”

 Hắn lê từng bước đến cô gái bé nhỏ. Đôi mắt trợn ngược, miệng cười rộng đến mang tai đẩy cái gò má da bọc xương của hắn vốn cao lại càng cao hơn.

 "Bạn...bạn ơi...xin huff... hãy mở... đẩy chiếc đồng hồ này ra"

 "Không~được~hihi" Cậu bé cười tinh nghịch.

 Hắn đến sau cô bé, chồm lấy cô bé, từng tia máu từ cổ tưới đỏ cơ thể bé….

 "Bé là của ta…"

..................

*huff huff

 Tokiwa bừng tỉnh giữa đêm khuya. Cô thở dốc, mồ hôi nhỏ giọt, bàn tay miết chặt vạt áo bên trái, nơi con tim với bao bí mật đang đập. Cô đã mơ, mơ về hắn, về chiếc hộp pandora.

 Ánh trăng xanh soi rọi từ ngoài cửa sổ. Căn phòng sáng tới độ dù không bật đèn cũng có thể thấy rõ chiếc giường đôi mình cô nằm, "viên kim cương" mà nhà thám hiểm Leo tặng cho cô làm bùa hộ mệnh ở trên bàn, cả con búp bê Emily mà cha mẹ tặng cô từ sinh nhật 10 năm trước đặt cạnh gối, và cả….khuôn mặt trắng bệch cắt không giọt máu của đóa hồng xanh đương lụi tàn.

 Mọi hành động của bạn đều dẫn tới hệ quả…

 Câu nói của cậu nhóc mà cô mới gặp vài giờ trước như chìa khóa của chiếc hộp pandora. Cái đồng hồ với vẻ ngoài kiêu sa đó chính là cô, một tâm hồn vấy bẩn với đống hổ lốn bên trong.

 Cô gạt mồ hôi lấm tấm trên trán, bật flash điện thoại và đi đến tận cùng của tòa biệt thự khổng lồ.

 Khu dân cư tại đây được biết đến là sầm uất bậc nhất đất nước này, trong đó nổi bật hơn cả là căn biệt thự cao hơn hẳn so với các tòa nhà còn lại. Từng nét khắc họa thời kỳ phục hưng uyển chuyển trên những bức tường. Xung quanh nhà là một vườn thượng uyển dành cho những bông hồng kiêu sa, đóa quỳnh tinh tế, phù dung mong manh,... Mặt tiền rộng rãi trồng nhiều các loại cây leo. Bước vào trong, ai cũng phải mỏi cổ khi ngước nhìn cái trần nhà chạm trổ với những đèn chùm lấp lánh, run sợ trước sự hoàng gia của chủ nhân nơi đây. Tuy nhiên, ít ai có thể nghĩ rằng số người hầu hay quản gia trong gia đình này chỉ đếm bằng đầu ngón tay, và cứ mỗi tối họ phải ra về để lại cô tiểu thư một mình. Nếu là 10 năm trước, người hầu sẽ tấp nập trong nhà, nhưng giờ thì không được. Sẽ ra sao nếu họ phát hiện ra chiếc hộp pandora dưới tầng hầm, nơi Tokiwa đang men những đầu ngón tay trên tường gạch và cạch cạch đi xuống?

 Cô tìm đến căn phòng tối tăm bụi bặm.  Cánh cửa gỗ kêu lên tiếng kétttttt inh tai. Bên trong căn phòng đặt duy nhất một chiếc hộp gỗ.

 Đó là chiếc hộp pandora.

 Cô vặn chìa khóa, chiếc hộp mở ra.

 Hắn vẫn còn ở đây.

 Cô nhẹ nhõm đôi chút và khóa chiếc hộp và căn phòng lại. Cuối cùng, cô đóng cửa tầng hầm bằng cửa mật mã, giấu nó sau tủ sách trong thư viện gia đình.

 Lần cuối mà cô vào căn phòng này từ bao giờ nhỉ? Cô đã nghĩ chiếc hộp pandora đó chỉ là những hạt cát chìm dưới biển rộng mênh mang, còn cô cùng cảm xúc của mình, đã trốn lên vũ trụ, nơi tối tăm mà một ngày bắc đẩu bội tinh xuất hiện và soi sáng.

 Sao cô lại chìm trong suy nghĩ về cậu ta trong khi cô còn nhiệm vụ khác quan trọng hơn cơ chứ?

 Leo đã qua đời rồi, cô nên tập trung vào nhiệm vụ của mình thôi…

 .

 .

 .

 BÙM BÙM BÙM BÙM. Tiếng nổ vang lên như tiếng pháo hoa. Mặt đất chấn động, Tokiwa mất thăng bằng hông dập xuống đất.

 Nhiệt độ quanh cô tăng vọt. Màu đỏ chói của lửa nuốt trọn thế giới ngoài khung cửa sổ. Từng đợt khói đen kịt len lỏi mọi ngóc ngách trong nhà…

 "CÓ CHUYỆN GÌ VẬY????....khụ….khụ"

 Tokiwa ho sục sục mấy tiếng. Cô bịt chặt miệng, nhưng khói vẫn len vào khí quản cô.

 "CHẾT TIÊT!! Hiện chỉ có mình ở nhà!!!"

 Thiết bị báo cháy kêu inh ỏi. Nước phun xuống từ trần nhà. Ngọn lửa càng gào lên dữ dội, bịt mọi lối đi!!!

 Tokiwa tìm đến phòng tắm. Dội nước lên người. Chùm chăn ướt. Lao vào lửa tìm lối ra. Nhiệt độ của ngọn lửa làm các dây thần kinh như muốn nổ tung, tầm nhìn mờ đi.

 "Là ai...là ai…" Tokiwa thầm nghĩ, đôi chân vắt lên chạy, miệng thở hồng hộc.

 Cô mở cánh cửa thư viện, khói bùng ra nghi ngút. Sách giấy càng làm lửa cháy mạnh. Bùm!!! Những thiết bị điện tử khắp nơi nổ tung. Từng mảnh vỡ bắn vào người cô, bỏng rát.

 Gây ra một vụ cháy lớn đến thế này cho nhà mình không phải chuyện đơn giản. Rốt cuộc kẻ đó là ai? Làm cách nào? Hắn phải thông thuộc sơ đồ biệt thự này lắm mới có thể làm vậy. Là kẻ thù hằn bố mẹ mình sao?

 Trái với sức nóng kia, đầu cô vẫn đủ lạnh để đưa ra những suy luận căn bản. Khắp người cô là những vết bỏng và xém.

 Đèn chùm từ trần cao bỗng rơi choang ngay trước Tokiwa. Cô phanh người lại và chạy theo hướng khác. Tà váy cô bén lửa.

 CHẾT RỒI

 Khi cô còn phân tâm, chiếc đèn chùm ngay trên đầu cô rơi. Tokiwa ngẩng mặt lên và hình ảnh chiếc đèn chùm chiếm trọn đôi mắt đỏ của cô.

 RẦM!!!!!

 .

 .

 .

 Tokiwa bật dậy trên chiếc giường đôi. Căn phòng cô sáng trưng trong ánh trăng xanh. "Viên kim cương" của Leo vẫn còn kia, cả Emily cũng đang nằm bên cô.

 Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

 Cô đưa tay vuốt trán, tay còn lại với lấy chiếc điện thoại.

 0h01 ngày XX/XX/20XX

 Không phải đây là ngày hôm nay sao?  Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

 Cô không cảm thấy mệt sau đợt chạy dài khi nãy, những vết bỏng cũng biến mất, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi nóng dữ dội của thần lửa địa ngục vây hãm cô.

 Đây là giây phút trước khi cậu ấy qua đời sao?

 Tokiwa buông người nằm êm trên gối. Một tay ôm Emily, đôi mắt đăm chiêu khắc khổ nhìn vào "viên kim cương" Leo tặng cô.

 Đây có lẽ chỉ là giấc mơ…

.

 Mọi hành động của chị đều dẫn đến hệ quả

.

 Đây không phải mơ

 Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, cô lại mơ thấy hắn, rồi ngọn lửa kia lại đến, và "ngày hôm nay" cứ lặp đi lặp lại. Cô không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn phi lý so với những gì trong sách vở. Cô chỉ biết một điều, đó là những hiện tượng này lặp lại sau ngày cô đến cửa hàng kì lạ đó.

 Tokiwa như muốn điên lên, nhưng cô biết nếu vậy thì cô không thể tìm ra sự thật. 

 Ngồi trên ghế đá trong trường học, cô mở hộp cơm và ăn. Cô chẳng thể cảm thấy nó có vị được khi cô biết tối nay nhà cô sẽ lại cháy.

 Chỉ 5 phút nữa, sẽ có một bông cỏ dại mọc nữa mọc dưới chân cô, giống như bắc đẩu bội tinh vậy….

 "Tokiwa~~~Cậu đang ăn gì vậy"-Lớp trưởng của lớp Tokiwa tiến tới cô. Đây là một cô gái vui tươi, năng động.

 "Như thường lệ thôi"

 "Ưm...cậu vẫn còn….ưm"

 Cô ta định nói "Cậu vẫn buồn vì cái chết của Leo sao? Nó thật đột ngột nhỉ". Câu hỏi này lặp đi lặp lại quá nhiều rồi. Ban đầu, Tokiwa có dao động, nhưng bây giờ thì đáp lại bạn lớp trưởng là sắc mặt lạnh tanh.

 "Nhân tính không bằng trời tính. Sự đời đã vậy thì ai có thể làm gì?"

 Cô nói vậy và đi thẳng, bỏ lại bạn lớp trưởng đang tròn mắt nhìn cô phía sau vì không hiểu sao Tokiwa lại biết cô định nói gì.

 Vấn đề bây giờ là Tokiwa phải tìm cho ra kẻ phóng hỏa, nhưng cô nghĩ mình đã biết đó là ai rồi…

 Cả nguyên nhân cho cái chết của Leo…

 Một lần nữa, cô tìm đến La Temp. Boris tiếp đón cô rất niềm nở.

 Cô nghĩ mình nên liều lĩnh đôi chút, đó là tin vào điều phi khoa học.

 "Vậy chị đã quyết định?"

 "Đúng vậy" Tokiwa trả lời chắc nịch "Hãy đưa tôi về hai ngày trước vụ cháy đó"

 Đúng vậy….Cô phải có trách nhiệm cho tội lỗi của mình, cho người bạn của cô, cho ngôi sao bắc đẩu soi sáng vũ trụ tối tăm, vì….

 Chính Tokiwa là kẻ đã giết Leo.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:47 ngày 12/12/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

tokiwa


Boris mím môi, dường như có điều muốn nói nhưng lại chần chừ. Sau đó cậu ấy lựa chọn thở dài một tiếng khe khẽ và im lặng hẳn. Cái kính lúp sẵn tiện cầm trên tay chợt trở nên nặng hơn một chút. Thật khó để có thể gắn lại các mảnh của bánh răng cưa trong chiếc đồng hồ vào đúng khớp.

Cậu nhóc vừa ngạc nhiên là vị khách này vẫn còn duy trì được dạng người ở mức này, lại vừa cảm thán nếu có Athena ở đây thì tốt ghê. Chị ấy chỉ cần một cái búng tay là có thể giải quyết vấn đề.

“Mà này”, Boris chợt ngẩng đầu. “Làm sao chị biết là cần phải trở về hai ngày trước vụ cháy?”


Tokiwa thành công quay ngược thời gian. 48 tiếng sửa chữa bắt đầu.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 22:33 ngày 19/12/2020

Thế giới là tập hợp của một loạt những sự sắp xếp, ngẫu nhiên có, chủ ý có, một số nằm ngoài quy luật này.

Allie không hề hay tại sao mình lại vào cái chốn này, cũng không biết cậu bé trước mặt là ai, cũng chẳng hiểu tại sao lại là chiếc vòng quay ngựa gỗ tuy tinh xảo nhưng lại đầy rẫy những vết trám mờ mà nhìn kỹ mới nhận ra. Em đã từng tự mình vứt nó đi, vứt những kỷ niệm thời thơ ấu đong đầy trong gió và nắng. Chẳng biết tự bao giờ, em đã quên mất nó.

Giờ đây, sự hiện diện của nó giống như một điềm báo. Cho cái gì? Allie chẳng biết, em chỉ thấy hoài niệm và lo sợ.

Rồi giống như cuốn sách đầu giường đã lâu bà ngoại chẳng bao giờ mở, giống như người bạn đã lâu ông chẳng gặp, tiếng nhạc hơi ngắt quãng cứ vang lên giai điệu xưa, vừa mang đến cảm giác lạ lẫm lại vừa gợi những hồi tưởng tưởng chừng đã bị lãng quên theo năm tháng.

Allie thấy cơ thể nhẹ bẫng, đôi mắt đen tuyền nhìn vào hư không cứ díu lại.

Không phải vì cơn buồn ngủ chập đến vào buổi đêm, nhưng đã có một giây phút Allie thoáng thấy chúng, những chấn song đen ngòm to và dày, với bóng tối của ngục tù đang hiện diện trước mắt em, dội vào con tim những nhịp điệu hối hả của chúng.

Chắc chắn không phải là những chấn song, không phải những vết thương lúc trước lại đang bao trùm lấy tâm hồn như cuộc đời đã đánh gục linh hồn gã gù trong gánh xiếc bên bờ sông đâu nhỉ?

Chắc chắn là do em tưởng tượng, do tưởng tượng thôi mà, đúng không?

Cứ thế, đôi mắt chầm chậm nhắm lại, và hình như em vừa ngã xuống sàn, nhỉ?

Thế rồi Allie ngủ.

--------

Cái lúc mà Allie tỉnh dậy, em tưởng như đang ở chính cái chốn đã chôn vùi mọi hạnh phúc của em.

Đúng cái chăn mỗi mùa đông em thường dụi đầu ngủ, đúng mảng tường đã tróc một ít mang màu thiên thanh, chính cái quang cảnh tưởng như nhàm chán và hạnh phúc suốt mười ba năm tuổi đời.

Đến thế thôi, giản dị mà đáng trân trọng, nhưng sao Allie lại ở đây? Tại sao lại ở trong cái căn phòng tự em đã khoá và ném cái chìa duy nhất ra ngoài sông?

Tại sao ấy à...

Tưởng như mọi việc là thế, nhưng chắc em bị hoa mắt rồi. Người lập dị thi thoảng nhìn thấy những thứ kỳ dị, rõ ràng là mới vừa ở cửa hàng đồng hồ (?), không lí nào em đang nằm trong căn phòng nhỏ của mình thật. Không thể, đúng không?

Nhưng Allie biết cái "tưởng như" vừa nãy chắc chắn là thật khi cánh cửa phòng "Cạch" một tiếng nhỏ.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 11:48 ngày 25/12/2020

“Chị hai à, chị có sao không?”

“Chị xin lỗi, thật sự xin lỗi em. Đáng ra chị phải ngăn cha lại…”

“Chị hai à, không sao đâu mà. Nhìn xem, em hết đau rồi này! Em có biết một phép thuật có thể khiến cơn đau bay đi đó! Để em giúp chị!”

Cô bé vui vẻ nói, rồi xoay người, nhảy múa một hồi, sau đó chỉ vào những vết bầm trên mặt chị hai.

“Cơn đau ơi, cơn đau, mau bay đi!”

Cô nhóc cười hì hì, đưa tay cho chị. Người chị khẽ mỉm cười, nắm lấy tay cô bé.

“Cảm ơn em. Bây giờ chị ổn rồi.”

Hai người nhìn nhau mà cười, rồi như mọi lần, họ lại nắm chặt lấy tay nhau.

“Nào, ra kia thôi, để chị bôi thuốc cho em.”

“Vâng ạ!”

Tuy đau là thế, khổ là thế, nhưng hai người vẫn luôn bên nhau, vậy nên không có gì phải lo lắng cả. Đó là điều mà cô luôn nghĩ.

“Giá như lúc ấy, chị không buông tay em ra.”

Reng… Reng…!

Nino mở mắt. Cô cảm thấy cả cơ thể ướt sũng mồ hôi. Có lẽ là vì giấc mơ ban nãy.

Cô nghiêng đầu, tay lần sang bên phải.

Em ấy vẫn không có ở đây.

Nino tắt chuông, sau đó với tay lấy cây gậy, bước về phía nhà bếp. Cô nhìn chằm chằm vào con dao bếp.

Nếu Nina không thể quay lại nữa, vậy thì…

Khi tay khẽ chạm vào cán dao, cô đột nhiên khựng lại, vì ở gần đó, có hai lọ mứt và hai lát bánh mì đang được đặt ngay ngắn trên bàn.

Cô cầm hai lọ mứt lên.

Là vị dâu tây, và… socola.

…Đó không phải là mơ?

Ngay lúc Nino đang hoang mang, chợt một giọng nói thân quen cất lên, giọng nói mà cô cảm thấy dường như đã rất lâu rồi mới lại được nghe thấy.

“Chào buổi sáng, chị Nino.”

Cô quay người, trước mắt cô là một dáng hình quen thuộc.

“Phải rồi, trưa nay sẽ có món khoai tây nghiền mà chị yêu thích đó.”

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 07:43 ngày 31/12/2020

Giọng nói trầm lắng sang sảng đặc trưng đã bao lâu em chưa nghe, bóng hình cao cao thẳng thớm đã bao lâu em không thấy, mùi hương vẩn vương của loài lan tím đã bao lâu em chẳng gặp.

Allie tưởng chừng như đã quên mất.

Quên mất em đã trân trọng biết bao người ấy trước khi người ấy thay đổi.

Hiện hữu trước mặt em đây, hình dáng chân thật như được phản chiếu bởi lớp kính thấu sự đời. Phải chăng đây thực sự là “mộng”?

Bởi, người đàn ông này từ lâu đã trở thành thứ ác mộng đáng sợ nhất, từ lâu đã là nhân vật phản diện khiến tất cả mọi thứ trở nên vô vọng.

Có tiếng vỡ vụn.

Rung rinh trước cái hình ảnh thân thương vô bờ ấy, Allie chẳng kìm được tiếng nghẹn ngào.

“Ba…”

Nỗi đau có trọng lực vô hình đè nén suốt bao năm bỗng chốc chẳng thấy đâu, chỉ nghe tiếng âm ỉ. Đau. Trái tim co nghẹt đập thình thịch, cả người bỗng chốc nhói đến từng chi.

“Al, dậy nhanh lên! Muộn rồi!!”

Khóe mắt em ngấn nước, rồi lập tức phục lại, ráo hoảnh hệt như chưa có gì xảy ra trước mắt.

Khó tin.

Chẳng qua là em tự huyễn hoặc. Không có lí nào đây lại là thật cả.

Tiếng hộp nhạc chẳng biết từ đâu lại văng vẳng trong đầu, vô thức và đều đặn. Không phải thật. Giả dối!

Một kịch bản xưa cũ đột nhiên dội về, chứ chẳng phải cơ hội thứ hai của Allie. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên, đâu phải vì chiếc hộp nhạc hay thiếu niên kỳ lạ của cửa hàng đồng hồ đâu, nhỉ?

Chẳng qua chỉ là một lớp giả dối khiên cưỡng em cố dựng lên chẳng vì gì cả.

Bởi lẽ, Allie không bao giờ xứng đáng có cơ hội thứ hai.

Bởi lẽ, Allie cũng chỉ là con bé cố gắng làm mọi thứ tệ hơn, cứng đầu ôm lấy những ngày trong nắng vàng, một đứa hèn nhát không bao giờ lên tiếng nói ra những nghĩ suy thẳm trong lòng.

Đúng thế, Allie hèn nhát.

Hèn nhát, không hơn không kém. Đến khi mất hết tất cả, đến khi vụn vỡ hết thảy, vẫn hèn nhát…

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 20:32 ngày 14/02/2021

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@Zelhel

Story Teller
1

Thế giới này có lắm luật lệ.

Ví dụ như, bạn không nên quay đầu lại nhìn xem đằng sau mình có cái gì. Hay bạn không nên cố gắng đi tìm thứ đang cố tình trốn khỏi bạn. Hoặc, chẳng có gì là trắng hay đen trong thế giới tràn ngập sắc màu.

Bạn có thể mang cảm xúc phức tạp đối diện với sự thật, cũng có thể thanh thản bước qua thước phim đã từng chiếu trong cuộc đời mình. Ở mỗi hoàn cảnh bạn sẽ rõ được vì sao hành động này lại dẫn tới hệ quả ấy. Và chỉ khi bạn cho phép bản thân mở lòng, những luật lệ phức tạp của thế giới này sẽ chẳng còn là điều khó hiểu.

Đầu tiên, hãy kể lại câu chuyện của bạn đi nào.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 02:08 ngày 26/02/2021