Dẫn Truyện | Oneshot ss2 ( đã hoàn thành ) - Nội dung
Oneshot ss2 ( đã hoàn thành )
Oneshot ss2 ( đã hoàn thành )

Dẫn truyện bởi Argondeus (@Eazgl)

Kết thúc
6
Phân cảnh
3740
Người chơi
Phân cảnh 1, Phần 3

Xanh lục

Đề số 7 : Hãy viết một đoạn hội thoại ngắn qua điện thoại.

Hạn cuối nộp bài : 24/01/2020

Hiển thị đầy đủ

-alo,em à nhớ anh không

- ĐÉO!

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 02:44 ngày 21/01/2020

- Alo, có đó không? Em đang làm gì thế? Anh nhớ em quá!

- Cô ấy đang tắm.

- ...?!

Nhân vật: Thất Nhạn; Bonnie; Tiểu Huy

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 05:45 ngày 21/01/2020

Nhân vật: 2 nhân vật bất kì, trong đó có 1 nam.

- "Alo. Cho hỏi ai đó ạ?"

- "Chào thầy. Học trò cưng cũ của thầy nè, thầy hông nhớ cái mặt em sao?"

- "À, Tết năm nay có về không em, ghé nhà thầy chơi."

- "Hên xui thôi thầy ơi, mà.. cảm ơn thầy, cảm ơn rất nhiều."

- "Sao thế em? Học trong đó áp lực quá hả?"

- "Không có gì to tát đâu thầy, em chỉ tiếc là từng ấy năm gặp mặt nhau trực tiếp, em đã không có đủ dũng khí để nói tiếng cảm ơn thôi. Hì hì. Quyết định Tết nay em về thăm thầy đó, nhớ chuẩn bị cho em một bao lì xì thiệt dày nha, không có lì xì là em không thăm thầy nữa đâu."

- "Ừ. Về đi rồi thầy lì xì cho."

- "Vậy thôi nha thầy, em đi ngủ đây."

- "Ừ. Ngủ ngon nha em."

- "Dạ. Thầy cũng vậy."

Tôi cúp máy, vứt cái điện thoại của mình xuống giường. Đôi khi sự cô đơn khắc khoải khiến bản thân muốn tìm kiếm một giọng nói quen thuộc, một điểm tựa thân quen để ngã vào ăn vạ. Nhưng đồng thời, bản thân cũng không muốn họ lo lắng cho mình, mà cũng có đôi khi, là họ không hề quan tâm mình như mình tưởng. Cái đó thì nghe có vẻ đau lòng quá, nên thôi... Những cuộc trò chuyện qua điện thoại, đủ mang lại hơi ấm, và đủ cách biệt để cảm xúc thôi dẫn dắt.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 13:27 ngày 21/01/2020

Hắn dùng cái xẻng đập đập cho đất bằng phẳng. Thế là xong. Hắn rút điện thoại bấm số:

- A lô, tao chôn rồi.

- Ô kê để tao xem thử.

Bên kia cúp máy và hắn đứng chờ trong sự tĩnh lặng của khu rừng.

REENG

Hắn nhanh tay nhấc máy. Đầu dây bên kia nói ngay:

- Tao vừa đào lên rồi, đã nhận đầy đủ, cái này mà bán ở đây thì giàu to.

- Thế thì tốt rồi, đến phần tao nào? - Hắn nói.

- Ừm, triển luôn. À mà cho tao xin cái ngày?

- Hôm nay là 22/11/2020.

- Ngày 22... tháng 11... năm 2020 - Đầu dây bên kia lẩm bẩm.

Lại một khoảng lặng dài. Hắn tựa vào một cái cây, rung đùi chờ đợi.

- A lô, màu xanh! 09 nhé.

- 09 à, ô kê cảm ơn mày.

Hắn cúp máy, vác cái xẻng về. Khi trời sáng hắn sẽ xuống phố tất tay con 35, kiếm tiền mua vàng đến đây chôn tiếp.

- Mình thật thông mình. Hê Hê Hê.

===

Nhân vật: Trần Nhật An

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 18:21 ngày 21/01/2020

"Anh nhớ em!"

"..."

"Này, cô không nghe tôi nói gì à?" - Quân thét lên.

"Chúng ta đã chia tay" - Trái với sự tức tối của Quân, Thiên Thiên điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

"Cô im đi! Câu trả lời khi tôi bảo tôi nhớ cô phải là vâng em cũng nhớ anh!"

"Anh say rồi!"

"IM ĐI CON ĐIẾM KIA! NGOAN NGOÃN V NG LỜI MỘT CHÚT"

Thiên Thiên chả buồn nói tiếp nữa. Cô quăng điện thoại sang một góc, mặc cho Quân muốn gào thét gì tùy thích. Đây không biết đã là cái sim rác thứ bao nhiêu cô phải chặn rồi.

Ở đầu dây bên kia, đầu óc Quân vẫn quay cuồng. Miệng cậu vẫn không ngừng kêu gào.

"Cô dám im lặng sao? Cô tưởng im lặng là xong à?"

Tách.

Tiếng chiếc bật lửa vang lên. Một đóm lửa nhỏ nhoi thắp sáng căn phòng của cậu. Một tờ giấy bạc được đốt cháy. Theo sau đó là làn khói trắng nghi ngút khắp phòng.

"CON ĐIẾM KIA! LÊN TIẾNG XEM NÀO!"

"ĐỪNG ĐỂ TAO TÌM ĐƯỢC MÀY! MÀY SẼ PHẢI HỐI HẬN! TAO SẼ CHO CẢ NHÀ MÀY XUỐNG MỒ HẾT!"

Choang.

Loảng xoảng. Loảng xoảng.

Tiếng đồ sứ, đồ thủy tinh rơi xuống nền nhà to đến độ ở đầu dây bên này dù đã cách xa cái điện thoại, Thiên Thiên vẫn cảm thấy đinh tai nhức óc.

"Mày thật khốn khiếp! Dám đá tao? Tao ăn chơi một chút mày cũng ý kiến. Tao có làm gì sai?"

"ĐỒ CON ĐĨ! TAO CHẢ LÀM GÌ SAI CẢ! MÀY CHỈ KIẾM CỚ ĐỂ ĐÀN ĐÍU VỚI THẰNG KHÁC THÔI!"

Những tiếng chửi rủa cứ vang lên không ngớt. Nhưng, chẳng sau bao lâu nữa, đầu dây bên kia hoàn toàn trở nên tĩnh mịch.

Hôm ấy, Quân hưởng dương 24 tuổi.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 18:51 ngày 21/01/2020

- A lô, đây có phải là số điện thoại của Alexander Christian Nolan? - Giọng một người đàn ông hỏi.

- Vâng, tôi đây. Có chuyện gì vậy ạ? - Nolan nói trong sự ngái ngủ.

- Tôi ship bánh mì tới.

- Cảm ơn. Tôi xuống ngay đây! - Nolan đứng dậy, mở cửa và lấy bánh mì. Không có chuyện kỳ lạ xảy ra.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 16:19 ngày 23/01/2020

Bài viết đang bị yêu cầu chỉnh sửa.

- Alo.

- Xin chào, có phải cô Kat đang nghe máy không ạ ?

- Vâng, tôi đây.

- Chúng tôi gọi điện đến cho cô từ chương trình Ai là triệu phú.

- Wow...

- ... Hiện tại bạn của cô là Thất Nhạn đang ở mốc câu hỏi thứ mười lăm, câu hỏi cuối cùng của chương trình. Chỉ cần một câu trả lời đúng nữa thôi là cậu ấy có thể đem về giải thưởng trị giá một triệu đô la Mỹ. Cô có sẵn sàng trợ giúp cho cậu ấy chứ ?

- Tôi... Chuyện này này khá bất ngờ... Okay, tôi đã sẵn sàng.

- Được rồi, hai người có một phút ba mươi giây để vừa hỏi vừa trả lời. Chuẩn bị... Bắt đầu !

.

.

.

.

- Alo... Kat à... Mình Thất Nhạn đây. Câu hỏi là : Trong tác phẩm Ha...ha...rry Potter của tác giả J.K Rowling, con ma của nhà Gry..y..y..ffindor là Nick suýt mất gì ?.....

- Bình tĩnh Thất Nhạn, giọng cậu run quá mình chưa nghe rõ, đọc lại câu hỏi đi.

1'20"

- Trong Harry Potter, con ma nhà...nhà... Gryffindor là Nick suýt mất...mất gì ?

- A ! Câu này tôi biết ! Là Nick suýt mất...

- Khoan đã !!! Cậu...cậu không thấy nó quá đơn giản hay sao. Mình nghĩ giống cậu.... Nhưng đây là câu mười lăm đấy ! Nó không thể dễ như vậy được !

- ..... Cũng có lý. Bốn phương án là gì ?

- A : Tay, B : Chân, C : Đầu, D : Không gì cả.

1'05"

- Hmm... Mình vẫn nghĩ là đâ....

- DỪNG LẠI !... Xin lỗi... Ý mình là nên suy xét kỹ trước khi kết...kết luận. Biết đâu câu hỏi có BẪY gì đó thì sao.

- Tin mình đi, truyện này mình đọc hơn chục lần rồi. Không có đố mẹo gì đâu.

45"

- Kat...làm ơn... Đừng kết luận vội vàng vậy !

- Cậu... Cậu không tin mình thì gọi đến làm gì. Câu trả lời cuối cùng của mình là đầu !

- Kat...

Xoẹt

Tút...tút...tút....

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 03:22 ngày 24/01/2020

"Anton ơi, Anton à..." - Kat líu ríu gọi to.

Khẽ thở dài vào chiếc điện thoại trên tay, Anton vờ tỏ ra khó chịu hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"À thì… a-a-anhhh… biếttt đó. Em thhh...ích anh!"

"Đồ ngốc này, anh đương nhiên biết chứ!" - ánh mắt Anton dịu dàng hẳn đi, trên môi cậu hiện lên một nụ cười ấm áp.

"Chúc mừng sinh nhật anh! Món quà năm nayyyy… dành cho anhhh… là một bài hát em tự sáng tác. Không được chê dở đâu đó"

Và rồi, giọng hát của Kat cất lên. Chất giọng cao và chua, thi thoảng còn bị vấp nhưng Anton vẫn cười hạnh phúc hơn bao giờ hết.

"Dẫu mình có cách xa, xin hãy luôn nghĩ về nhau. Vì mìnhhh y… nhau nhiều đếnnn vậyyyy màaaa…"

Anton gật gù, tiếp tục im lặng thưởng thức.

"Hết rồi đó. Hì, một bất ngờ nữa. Em sắp về đến nhà rồi. Chúng ta… sắp được gặp lại nhau rồi"

"Anh sẽ chờ em. Bao lâu cũng chờ cả"

"Nhất định… phảiiii chooooờ em đó!"

"Anh hứa!"

Cạch.

Anton đưa tay ấn vào phím đỏ ở trước mắt. Không gian lại im ắng trở lại. Tay cậu buông xuống, không còn làm ký hiệu điện thoại nữa. Hết nhìn chiếc cát sét cũ, cậu lại nhìn sang tấm ảnh mập mờ phía sau nhang khói.

"Anh đã luôn giữ lời hứa đó. Kể cả khi em không về với anh nữa. Em ác với anh lắm đấy, có biết không Kat?"

Một giọt nước mắt lăn dài trên má. Hôm ấy, Kat đã gửi cho Anton cuốn băng cát sét cô tự thâu làm quà sinh nhật cho cậu rồi bắt chuyến bay trở về quê hương. Nào ngờ giữa đường, máy bay gặp tai nạn. Kat cũng không còn nữa.

Dù vậy, Anton vẫn luôn giữ lời hứa ấy, đến nay đã được 10 năm.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:54 ngày 24/01/2020

Người dẫn truyện kết thúc phân cảnh

@Eazgl

Bản nhạc có thăng thì cũng phải có trầm.

Đời người có lên thì cũng phải có xuống.

Năm mới đến rồi, chúc các thành viên của room os sẽ có một khúc nhạc tuyệt vời mang tên 2020.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 16:31 ngày 24/01/2020