Dẫn Truyện | Tử Ấn - Nội dung
Tử Ấn
Tử Ấn

Dẫn truyện bởi Arekusu (@arekusu)

Kết thúc
6
Phân cảnh
44
Người chơi
Phân cảnh 1, Phần 3

Đối diện với sự thật

Con đường trở về quán bar Cáo Đêm hôm nay âm u đến đáng sợ. Dường như bạn có thể tận mắt nhìn thấy tử khí bủa vây xung quanh chiếc xe taxi, như thể chỉ trực chờ nuốt chửng tất cả.

Một điều gì đó vô cùng đáng sợ đang chờ đợi bạn ở cuối hành trình này. Bạn linh cảm như vậy.

Cảm thấy mình cần phải chuẩn bị sẵn sàng một thứ gì đó, hoặc chí ít là để bạn hít thở một chút và bình tâm lại, nên bạn nhắc tài xế dừng xe cho bạn xuống ở đầu ngõ.

Hiển thị đầy đủ

À ờ đấy, thằng Chuột đã nghĩ nó muốn nói gì đó lúc ở nhà nghỉ. Mà chả hiểu sao cứ nghẹn lại, giống như thể có một tầng sương đang bao phủ tâm trí, và thứ gì đó đặc quánh bao lấy khí quản nó. Gì nhỉ, suốt quãng đường, gần như ai cũng im lặng chìm trong suy nghĩ, ngay cả khóc nhè cũng chẳng thoát ra tiếng thút thít nào như mọi khi.

Hẳn là nó sợ lắm.

Chuột siết tay khóc nhè, dù ánh nhìn của nó đặt ra ngoài khung cửa chứ chẳng nhìn con nhóc lấy một lần. Mọi thứ trôi vèo đi trong bóng tối dẻo quẹo, lờ mờ hiện cái bóng của nó trên mặt kính cũng tối tăm, cùng chiếc băng cá nhân khóc nhè dán cho nó.

Mọi thứ là thực, cũng như là việc nó đã ở bệnh viện như một người thực vật, như là việc nó đã đột nhiên bừng tỉnh và chạy tới nhà nghỉ, như là việc…

“Khoan, tại sao chúng ta lại giao Thiên Phong cho cô ta?“

Chiếc taxi khựng lại một cái để thả cả bọn, cũng vô tình khiến não thằng Chuột đột nhiên tỉnh táo. Phải rồi, cô gái lạ mặt đó tại sao đột nhiên xuất hiện, và tại sao cả đám vốn chẳng hề quen biết lại như bị mộng du để cô ta đưa Thiên Phong - người đang giữ những đầu mối quan trọng đi?

Cô gái… chẳng phải trong câu chuyện của Thiên Phong có một cô gái sao? Trước khi ngất đi Thiên Phong đã có lúc nào tỉnh táo và để ý đến sự hiện diện của cô ta hay chưa? Ngay cả nó cho tới khi hoàn hồn mới chợt nhiên nhận ra kẻ lạ từ lúc nào đã trộn lẫn trong họ.

“Có ai quen cô ta không?“

Và trước ánh nhìn của Chuột, cả Quang, Ỉn và khóc nhè đều cũng như đột nhiên tỉnh lại sau một giấc mơ đờ đẫn, và hoang mang lắc đầu.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:22 ngày 17/07/2020

Có một cơn gió thổi qua trong cái đêm rét run lạnh lẽo này. Lạ thật đấy, vốn dĩ gió chẳng to đến thế, nhưng rét, từ xương rét ra. Cả bọn đứng ở ngõ, chiếc xe vừa lao đi nhanh chóng như thể sợ một thế lực siêu nhiên nào đó. Chẳng ai nói với nhau câu nào, cơn gió lúc nãy dường như đã thổi bay đi màn sương mờ. Chắc ai cũng nhận ra rồi, nhưng vì lí do khác nhau, chẳng ai nói cả.

À có, có Chuột. Chuột hỏi có ai biết cô gái lạ mặt lúc trước không, tất cả lắc đầu. Cô gái ấy đến và đi như một phần cũng những bóng ma, không xưng rõ họ, không biết tuổi tác.

Nhi không muốn nghĩ về chuyện này, cô lắc đầu nguầy nguậy, ráng hít thở sâu để giữ bình tĩnh. Chợt, Chuột siết tay cô, Nhi cũng chỉ vừa nhận ra tay mình nằm gọn trong tay Chuột, ấm áp hơn tất cả những nghi hoặc và sợ hãi trong đầu. Nhi biết Chuột hiểu rồi, nhưng cô chọn im lặng, sợ, sợ đến đơ người. Lẽ ra lúc nãy nên bảo xe vào tận bên trong, nhưng tới cả việc ngồi trong xe cũng làm Nhi lo lắng và khó chịu, bất ngờ thay, đó là cảm xúc chung.

“Vào quán thôi nhỉ? Rồi bàn bạc ở đó sau.”_ Ai đó lên tiếng.

Như những u uất được ánh sáng dẫn dắt, cả bọn lững thững vào ngỏ. Không hiểu sao, Nhi cảm thấy đường đến quán vốn không dài thế này.


Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:17 ngày 19/07/2020

Dụi dụi đôi mắt đã bắt đầu ngà ngà say ngủ, Ỉn chẳng biết ai đó đã đề xuất hãy vào quán thôi. Tuy nhiên, em cũng đã quá mệt mỏi để còn có thể nhận biết đó là ai. Ỉn theo thói quen, bám vào áo của Chuột mà cùng mọi người tiến vào bên trong. Không gian vẫn yên ắng hệt như mọi khi.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 15:07 ngày 20/07/2020

Cái balo bị chém làm đôi khiến Quang phải nhét một đống đồ hổ lốn vào trong cái túi nilon đựng rác - rất may cái túi này được nhét ở bên hông balo nên vẫn còn nguyên vẹn.

Trong lúc nhặt nhạnh các vật dụng cần thiết, Quang có chút khựng lại khi cầm trên tay chiếc váy đen nhặt được, nét mặt trầm ngâm suy nghĩ… rồi dứt khoát đút luôn nó vào đống đồ mang theo. Mặc dù oan hồn ở nhà nghỉ Nhện Độc đã bị tiêu diệt và thứ này không còn cần thiết nữa rồi, nhưng một phần trực giác trong anh nhận thấy điều gì đó quen thuộc ở chiếc váy. Có lẽ là nó liên quan đến chân tướng sự việc.

Sẽ là điều gì đợi họ ở quán bar Cáo Đêm? Trước đây đó là chốn hội họp an toàn, nơi cung cấp thông tin về những thứ họ phải đối mặt… Còn lúc này, nơi đó như được bao bọc bởi một bức màn bí ẩn, mà họ không biết chắc có thể tiếp nhận được sự thật khi bức màn ấy được vén lên??…

———

Dừng lại trước cánh cửa quán bar Cáo Đêm, Quang lật tấm biển hiệu thành “Mở cửa” - không có lý do cho việc làm đó, đôi khi anh chỉ đơn giản là hành động theo trực giác như vậy.

Và đẩy cửa bước vào.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 03:23 ngày 21/07/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@arekusu

Quán bar Cáo Đêm

“Xin chào các quý khách. Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Một giọng nói quá đỗi quen thuộc. Một giọng nói bạn vốn tưởng sẽ không bao giờ còn có thể nghe thấy, rồi sau đó lại không muốn phải nghe thấy, lại vang lên ở nơi này.

Linh cảm của bạn đã đúng.

“Cô sống lại cũng nhanh đó nhỉ…”

Bóng dáng cô gái nhỏ bé đang ngồi trên tấm ghế sofa trước mặt bạn dường như không có một chút cử động nào. Cảm giác cứ như thể không gian và thời gian bao quanh đã dừng lại.

“Các quý khách đã ngoan ngoãn nghe lời và đã để dành cho tôi chừng đó thời gian. Như vậy là quá đủ.”

Bạn toát mồ hôi hột, bất giác lúc này mới chợt để ý thấy rằng, cái bóng dáng quen thuộc trước mặt bạn đó—mà chính tay bạn cùng cả nhóm đã góp sức chôn cất ở khu vườn sau nhà—đã để lộ nguyên hình là một con búp bê bằng sứ phủ véc-ni với những kết cấu khớp tinh xảo ở tay và chân.

“Mặc dù tôi cũng thừa nhận là sự xuất hiện của con cáo khốn kiếp đó đã làm tôi khá bất ngờ.” Cô gái lại nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng bản thân những sự kiện bất ngờ đôi khi cũng khiến cho mọi thứ trở nên thú vị hơn phải không nào?”

Cô ta đang nói đến cái gì vậy? Một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu bạn. Cáo ư? Có phải con vật bốn chân màu đen mà bạn đã gặp ở ngoài cửa quán bar đó hay không?

“… con cáo đó rốt cuộc là ai?”

“Quý khách… hãy tự tìm hiểu đi. Dựa dẫm vào tôi nhiều quá… cũng đâu có được, phải không?”

Vừa nói, những lớp véc-ni và cả lớp sứ trên khuôn mặt của cô ta vừa từ từ nứt vỡ. Từng mảng sứ rơi rụng ra ngoài, để lộ một màu đen trống rỗng ở bên trong.

“Mục đích của cô là gì? Tại sao cô lại làm tất cả những chuyện này?”

“Tôi đã bảo rồi mà…” con búp bê thiếu nữ lại nói tiếp. “Mục đích của những oan hồn… đó là khiến cho người trần phải sống trong sự hoang mang, sợ hãi, và vô vọng. Họ sẽ phải sợ sự tồn tại của những oan hồn, và run rẩy khi phải đối diện với tử thần. Và tao—tao tận hưởng từng khoảnh khắc kinh hoàng và tuyệt vọng đó của các người. Một hương vị tuyệt thế.”

“Cô… Cô giả vờ là người kế nghiệp Cáo Đêm và dẫn dắt tất cả chúng tôi…” Bạn run rẩy nói “… tất cả chỉ là để khiến chúng tôi đau khổ dày vò đến cùng tận hay sao?”

“Rõ ràng.” Con búp bê ma quỷ đang dần hiện nguyên hình trước mắt bạn đáp lại. “Tao đã có thể chờ đợi để cho Tử Ấn giết chết chúng mày, nếu như tao chỉ đơn thuần muốn chúng mày chết. Nhưng không đâu. Tao đã làm và nói tất cả những điều đó, tất cả những gì chúng mày từng nghe—chỉ để dẫn dụ cho chúng mày đi đối diện trực tiếp với những oan hồn đó. Để cho chúng mày phải khiếp sợ. Và tao đã ngồi đây cười khẩy trong khi chúng mày gào khóc cho mạng sống của mình. Và tao đã nhấm nháp từng miếng bánh sợ hãi ngọt ngào đó. Còn chúng mày—chúng mày thì tin răm rắp vào tất cả những điều tao nói như một đàn cừu ngu dốt.”

Khuôn mặt bạn trắng bệch, mồ hôi túa ra như tắm. Chân bạn run rẩy như sắp quỵ xuống vì sức nặng trong từng lời nói, từng con chữ thốt ra từ khuôn mặt của con quỷ dữ khát máu đang dần hiển hiện ra trước mắt. Có lẽ cô ta đã kiềm chế hết nổi rồi. Và những điều cô ta đang nói tại đây chắc hẳn là để khiến bạn phải hoảng sợ hơn nữa. Và cô ta thích điều đó.

“Và bây giờ…” Con búp bê đó bỗng dưng đứng bật dậy. “Quý khách… có đang sợ tôi không?”

Nỗi sợ bao trùm khiến bạn không thể thốt lên lời.

“Trong suốt những ngày vừa rồi… tôi đã nếm qua sự sợ hãi của tất cả các quý khách thông qua Tử Ấn. Nó đặc quánh, sánh mịn, và ngọt như mật ong. Mỗi một miếng bánh lại khiến cho tôi cảm thấy muốn rên lên, và đập cho tất cả quý khách thành vụn vỡ.”

Một bước chân bằng sứ tiến về phía trước.

“Nhưng tao… tao quyết định sẽ chờ đợi. Tao không ngu xuẩn đến mức lại đi giết chết một con gà đẻ trứng vàng. AAaAagh… Nhưng tao chịu HẾT nổi rồi… Giống như bóp NÁT một trái cam… và liếm từng GIỌT nước… tao muốn HUỶ HOẠI tất cả chúng mày… và cảm nhận hương vị ngọt ngào đó…”

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:29 ngày 21/07/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@arekusu

Phòng chơi của V.
V.
9 / 9

V. hiện nguyên hình là một con búp bê của địa ngục.

Bóng tối bất chợt bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh nơi đó. Tất cả những cánh cửa xung quanh đều đóng sầm lại, như thể có một luồng ma lực bí ẩn điều khiển chúng.

Đây chính là sức mạnh của V.

Chiếc đồng hồ cổ gióng lên một hồi chuông báo tử thê lương. Mu bàn tay bạn nóng ran. Bạn nhìn xuống và nhận thấy dấu Tử Ấn trên tay bạn đang sáng đỏ hơn bao giờ hết, báo hiệu cái chết đang đến rất gần.

Những suy nghĩ và ký ức trong đầu bạn đang mờ dần đi. Đây là điều đã xảy ra với Thiên Phong trước đây, và có lẽ là cả Cáo Đêm trước khi chết.

“Quý khách à… ĐỢI TÔI VỚI NÀO…”

Bạn có thể nghe thấy tiếng bước chân của V. đang tiến về phía bạn.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 14:49 ngày 21/07/2020

Quang cảm thấy mình đang cố chạy trối chết khỏi một điều gì đó, nhưng anh không rõ là gì.

Anh vẫn chạy, chạy. Có những bóng người lớn nhỏ chạy vụt qua anh. Họ là ai? Người quen hay người lạ? Họ và anh đang trốn chạy khỏi thứ gì???

Tâm trí Quang như mờ dần đi. Có điều gì đó Quang không thể nhớ nổi. Nhưng anh vẫn nhớ… Linh!

Anh nhớ bàn tay bấu chặt run rẩy của cô khi bừng tỉnh khỏi một cơn ác mộng hãi hùng. Anh nhớ cảm giác giận dữ của mình vào đêm đó, khi biết được một kẻ nào đó - một thứ gì đó đã làm cô gái của anh vật lộn trong kinh hãi và tuyệt vọng. Điều đó đã làm anh thấy bất lực và đau đớn đến thế nào...

“Áhahahaaa…!!” Tiếng cười ré lên như tiếng gió rít dữ dội khiến đầu Quang lại trở nên ong ong.

Mờ mờ qua khóe mắt anh là bóng dáng trắng bệch của một… một con búp bê sứ rạn vỡ đáng sợ. Như ác quỷ hiện lên từ những giấc mộng hãi hùng!

“Thú… vị… quá…” Giọng nói rợn người rít dài, như thể những mảnh sứ vỡ ken két chà vào nhau “Cảm xúc mãnh liệt của những kẻ ngu xuẩn trong ái… tình… Càng khiến miếng bánh sợ hãi trong giây phút tuyệt vọng… trở nên thơm ngọt biết… bao!!”

Mu bàn tay của Quang cháy bỏng - Tử ấn! Là Tử ấn! Phải rồi, anh nhớ rồi! Linh đã đến quán bar Cáo Đêm này, đã phải đối mặt với tất cả những thứ khủng khiếp mà dấu Tử ấn này mang tới. Trong khi con búp bê KIA - cái thứ ác quỷ khốn kiếp kia nói rằng nó đã sung sướng tận hưởng từng khoảnh khắc tuyệt vọng của cô gái anh yêu!

Cơn giận dữ bất chợt bùng lên khiến một phần ý thức trong anh trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ, nó át dần đi nỗi sợ vô hình đang bủa vây.

Linh, Linh!!… Bất kể anh đang phải đối mặt với điều gì, anh cũng sẽ tìm được cách chiến thắng được nó. Để trở về với cô!

Hiển thị đầy đủ

Quang (Kwang) cố gắng vượt qua thử thách V. với Hạnh phúc bên người mình yêu. Thử thách đang nghiêng về kết quả Vô định.

Đã đăng vào lúc 02:37 ngày 31/07/2020

“A mòe ơi!!” Nhi hét, kiểu kinh dị này làm sao mà sống nổi! Nhi không biết chạy đi đâu, chạy vòng vòng cũng được nữa, làm ơn ai đó nghĩ ra cách gì đó đi. Nhi phải sống, huhu. Trên đường chạy của Nhi, cô thấy bé Ỉn đang đứng trời tròng tại chỗ. Không biết lấy sức lực đâu ra, Nhi vác luôn Ỉn.

“Này, đừng nhìn! À mà khoan, nhìn đi, nè chị cho gương, nhìn vào đây sẽ đỡ sợ hơn đó, coi nó có đuổi phía sau không?!”

Ỉn giữ chặt gương trong tay nhưng chẳng soi được gì, thằng bé khóc nức nở vì cảnh tượng vừa rồi, nó làm Nhi cũng muốn khóc, nhưng cô cố nín và chạy.

“Chuột ơi…” Nhi thầm nghĩ. Lúc nãy, khi V đang thốt ra những thứ tiếng kinh dị, Nhi để ý thấy Chuột vòng ra phía sau cả đám để làm gì đấy, nhưng giờ không biết đâu rồi.

“Ỉn, đừng khóc em. Mạnh mẽ lên nào. Nhìn giúp chị xem V đang làm gì nào.”

“Hức…Hức..” Ỉn ngẩng lên đôi chút “Đang…đuổi anh Quang..ạ..”

“Vậy tụi mình đi tìm anh Chuột nhé!” Nhi bắt đầu chạy vào mấy góc tối hơn. Chuột ơi, Chuột ở đâu vậy, huhu…

Hiển thị đầy đủ

Hồ Ngọc Yến Nhi cố gắng vượt qua thử thách V. với Gương cầm tay. Thử thách đang nghiêng về kết quả Vô định.

Đã đăng vào lúc 03:49 ngày 02/08/2020

Nghe theo lời Nhi, Ỉn cố gắng nín khóc. Đôi tay bé nhỏ kéo áo Nhi lại. Em cố gắng nhìn quanh tìm anh Chuột. Nhưng khắp nơi tối quá! Em sợ!

Bóng tối do V tạo nên phủ kín khắp nơi. Ngày một dày đặc. Màn đêm ấy tựa như con quái thú khổng lồ, con thú cưng của nhân vật phản diện trong mấy câu chuyện cổ tích mẹ hay đọc em nghe, nuốt chửng lấy mọi thứ xung quanh chẳng kiên dè.

Ỉn sợ. Cánh tay còn lại của em run run. Em ôm lấy bản thân mình cho đỡ sợ. Chợt, cánh tay em sượt ngang qua túi. Có vật gì đó cưng cứng. Em cho tay vào túi mình.


A, cái bật lửa em nhặt được lúc nãy đây mà. Em đánh bật lửa lên, hy vọng thắp sáng được chút ánh sáng nhe nhói nào đó giữa cái màn đêm mù mịt này.

Hiển thị đầy đủ

Bé Ỉn cố gắng vượt qua thử thách V. với Bật lửa. Thử thách đang nghiêng về kết quả Vô định.

Đã đăng vào lúc 03:31 ngày 14/08/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@arekusu

Bạn giơ chiếc bật lửa lên để rọi sáng không gian trước mặt, và kinh hãi nhận ra rằng khuôn mặt ma quỷ đáng kinh tởm và hãi hùng của V. đã đến rất gần—chỉ còn cách bạn có hơn một cánh tay.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:00 ngày 20/08/2020

“Á!!!!!”
Nhìn thấy khuôn mặt kinh dị của V, Ỉn không khỏi rung lên bần bật. Em sợ! Rất sợ! Em chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh nữa. Cũng phải thôi, em vẫn là một đứa trẻ, những chuyện này thật quá sức với em.

Cả thân người run lên vì sợ, Ỉn đánh rơi luôn chiếc bật lửa.

Không gian xung quanh lại tối đen như mực. Tất cả mọi người đều nghe rất rõ tiếng em khóc.

“Huhu… Anh chị ơi cứu Ỉn! Mẹ ơi cứu con! Đáng sợ quá!”

Và… Như trong một bộ phim anh hùng, ngay sau tiếng kêu cứu thất thanh đó, Ỉn lại nghe thấy tiếng ai đó vang lên.

“Không được đụng đến Ỉn!”

Hiển thị đầy đủ

Bé Ỉn cố gắng vượt qua thử thách V. với Trẻ con. Thử thách đang nghiêng về kết quả Yếu.

Đã đăng vào lúc 10:50 ngày 21/08/2020

Quang lao tới, phang mạnh một cái ghế gỗ vào lưng V. khiến nó khựng lại. Nhưng chỉ được có thế. Con búp bê tưởng chừng làm bằng sứ nhưng không ngờ lại rắn chắc đến quái đản, cái ghế bật ngược lại về phía anh như thể đập phải một bức tường bằng bê-tông.

V. chậm rãi quay người lại phía Quang, nó nhoẻn một nụ cười rùng rợn:

“Quý khách… muốn nộp mạng đầu tiên sao?”

Một cơn lạnh buốt xuyên dọc sống lưng, nhưng Quang ngay lập tức gạt phăng. Nếu nỗi sợ hãi là món ăn yêu thích của con ác quỷ này, anh sẽ không để nó được toại nguyện!

“Mày mới là đứa vừa bị giết chết, không nhớ sao?” Quang cười khẩy “Rồi mày sẽ chết thêm lần nữa thôi.”

“Nhìn giống hệt cái mày đang mặc.” Quang lôi ra chiếc váy đen “Nó là vật tế cho nghi thức phong ấn. Bị đốt cháy chắc chắn sẽ có chuyện thú vị lắm xảy ra, đúng không?”

Dứt lời, ánh mắt Quang và V. cùng rơi lên chiếc bật lửa mà Ỉn đang cầm trên tay.

Hiển thị đầy đủ

Quang (Kwang) cố gắng vượt qua thử thách V. với Chiếc váy đen. Thử thách đang nghiêng về kết quả Yếu.

Đã đăng vào lúc 10:13 ngày 31/08/2020

Dưới ánh lửa bập bùng, Ỉn nhìn Quang bằng đôi mắt vô cùng ngưỡng mộ. Anh ấy thật mạnh mẽ. Nhìn cái cách anh cười khẩy với V, điềm tỉnh mà đối đáp V. Ỉn tin. Ỉn tin tưởng tuyệt đối vào Quang. Chỉ cần có anh, Ỉn tin mọi người rồi sẽ thắng!

Bất chợt, V và Quang rơi xuống.

“Anh ơi!” - Ỉn hét.

Phải tìm cách giúp anh ấy thôi.

Hiển thị đầy đủ

Bé Ỉn cố gắng vượt qua thử thách V. với Niềm tin tuyệt đối. Thử thách đang nghiêng về kết quả Vô định.

Đã đăng vào lúc 10:26 ngày 31/08/2020

“Trời đất!” Nhi hốt hoảng nhìn xuống nơi Quang và V đã rơi, cô cố nhìn qua lớp bụi mù mịt đang bay lên từ bên dưới, một cái hầm cũ? Hay là một khu vực nào đó? Có thể nó sẽ có gì đó có ích hơn việc chạy vòng quanh trên này, Nhi liền nói vọng xuống:

“Tìm xem dưới đó có gì không đi ạ! Và coi chừng V ạ!!”

Ỉn co người sợ sệt, chẳng dám nhìn phía dưới, cho tới giờ, trong màn bụi dày đặt chỉ có đôi mắt đỏ nhập nhoạng của V.

Nhi đứng dậy bế Ỉn lên, trấn an:

“Đi tìm anh Chuột thôi, anh Chuột sẽ cứu được anh Quang mà đúng không?”

Ỉn khẽ gật đầu. Nhi bắt đầu sang các góc khuất lúc nãy không thể tìm đến, cố mò mẫm xung quanh. Chợt, tay cô chạm phải một tấm rèm cửa lớn, phía sau nó ẩn giấu điều gì? Lấy hết can đảm, cô giựt mạnh tấm rèm.

“Anh Chuột!” Ỉn reo.

Nhi dường như nghe thấy tiếng gì đó sau lưng, nhưng chỉ trong phút chốc đã im bặt. Chuột nằm trong một cái hộc bị rèm che mất, trạng thái vẫn bất tỉnh. Nhi không tin đằng sau Chuột chỉ là một khoảng trống, nhưng trước hết phải lay Chuột dậy đã.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 11:19 ngày 31/08/2020

Quang định đứng dậy nhưng một cơn đau xóc lên ở cẳng chân khiến anh không kìm được một tiếng thét. Tâm trí anh quay cuồng trong cơn đau đớn, gần như không nghĩ được gì.

“RẦM! RẦM!! RẦM!!!…” Những tiếng động lớn vang lên, nhưng không phải trong căn hầm mà Quang và V. rơi xuống. Nó phát ra từ phía không xa... Đúng! Nó vọng lại từ phía phòng khách. Chính xác là tiếng ai đó đang đập cật lực vào cánh cửa chính của toà nhà!!?

V. đang lồm cồm bò dậy, nó cũng nghe thấy tiếng đập cửa đó. Tiếng đập đầy giận dữ, nhưng cũng thật khẩn thiết và gấp gáp. Âm thanh khiến con búp bê ma quái có vẻ bối rối chốc lát, nhưng nụ cười hãi hùng nhanh chóng hiện lại trên gương mặt rạn vỡ của nó:

“Có kẻ muốn làm phiền chúng ta. Nhưng quý khách yên tâm…” Con búp bê ngân nga trong tiếng ken két của những mảnh sành nham nhở chà vào nhau “Quán đã đóng cửa. Không kẻ nào quấy rầy được quý khách đâu ạ.”

Quán đã đóng cửa? Quang sực nhớ đến tấm bảng 'Closed' mà anh đã lật thành 'Open' trước khi bước vào. Một luồng điện bắn thẳng vào não khiến anh như bừng tỉnh!

“MAU RA MỞ CÁNH CỬA ĐÓ!!” Quang dùng hết sức bình sinh gào lên, hy vọng những người ở trên nghe thấy.

“Há há háaaaa!!!” Con búp bê cười rú lên khoái trá “Cơn tuyệt vọng khiến kẻ chết đuối cố chấp bám víu vào mọi sợi tơ hy vọng. Tuyệt lắm, phải vùng vẫy như vậy mới thú vị. Nhưng mà quý khách ơi… quán-đã-đóng-rồi!…”

‘Là mày tưởng vậy thôi!’ - Quang nghĩ thầm trong đầu nhưng không tỏ thái độ gì, quan trọng lúc này là phải tìm cách câu giờ.

Nén cơn đau ở chân, Quang giơ cái váy đang cầm trên tay ra. Lúc nãy anh doạ đốt nó, nhưng giờ tình thế cấp bách, không có bật lửa, phải làm trò khác thôi.

Quang bặm môi, cố gắng xé nát chiếc váy trong tiếng cười ghê rợn của V., lòng thầm mong những người ở trên nghe theo lời anh, mau chóng tìm cách mở cánh cửa kia…

Hiển thị đầy đủ

Quang (Kwang) cố gắng vượt qua thử thách V. với Nhạy bén. Thử thách đang nghiêng về kết quả Mạnh.

Đã đăng vào lúc 05:54 ngày 01/09/2020

Một lần nữa, rồi một lần nữa, tiếng động mà Nhi nghe lúc nãy lại vọng lên.

Rầm rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm rầm!

Chuột vẫn chưa tỉnh lại, nhưng Nhi nghe tiếng Quang hét từ bên dưới:

“Mở cửa ra! Mở cửa ra!”

Nhi để Ỉn ngồi với Chuột, tức tốc chạy lại phía cánh cửa. Tay Nhi lạnh ngắt, cô cầm tay nắm mà không ngừng run rẩy. Tiếng rầm rầm lại vang lên bên kia cửa. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta để chiến thắng. Nhi dùng kéo tay nắm, cửa rời chốt, bật ra theo lực đẩy của cơn gió lộng bên ngoài. Không có người, chẳng có ai cả, nhưng trong phút chốc có cái bóng đen hình dạng động vật lao vào, bốn chân, tựa như loài cáo.

Nhi bất ngờ đưa tay bịt miệng. Chẳng lẽ là, chẳng lẽ là…Cáo Đêm??!

“Chúng ta được cứu rồi!” Cô bất giác thốt lên.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 06:05 ngày 01/09/2020

Người dẫn truyện tiếp tục câu chuyện

@arekusu

Tượng phong ấn
1

Cái bóng bốn chân xuất hiện thoáng qua như một cơn gió. Bạn có thể lờ mờ nhìn thấy nơi miệng của con vật ấy có ngậm một thứ gì đó.

Hãy nhận lấy bức tượng phong ấn này.” Một giọng nói xa xôi vang lên trong trí óc bạn. “Bức tượng này đã được đã được vấy máu của tôi, và sẽ có đủ ma lực để phong ấn cô ta lại.

Giọng nói này… Liệu có phải là Cáo Đêm đó không? Cáo Đêm đã hiện hồn trở về để giúp nhóm bạn sống sót hay sao?

Mau lên! Hãy ấn bức tượng này vào ngực trái của cô ta!

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 09:48 ngày 05/09/2020

Nhi bất giác nghe lời Cáo Đêm, vội cầm lấy tượng phong ấn. Tiếc thay, chân cô run cầm cập và chẳng thể nhích thêm bước nào. Cái bóng Cáo Đêm nhìn Nhi đầy quan ngại.

Đằng kia, Ỉn vẫn lay Chuột, người anh hùng của cô, vẫn chưa tỉnh. Đó là bởi vì vết thương lúc trước lại tái phát, hay bởi V đã xài thứ tà thuật gì?

Quang đang bên dưới với V, anh vẫn đang tìm đường để lên trở lại. Nhi nhìn xuống miệng hố, lo lắng. Cô có nên xuống hay không?

Nếu cô quăng tượng xuống, có khi nào V sẽ bắt được nó??

Nhi phải làm gì đây??

“Nhanh lên!!” Cáo đêm thúc giục.

Nhưng Nhi đứng như trời trồng, mắt đăm đăm xuống màn khí đen dày đặt.

Hiển thị đầy đủ

Hồ Ngọc Yến Nhi đã nhặt được Tượng phong ấn.

Đã đăng vào lúc 15:54 ngày 09/09/2020

Nhi đứng lúng túng phía trên nóc hầm, tay ôm một vật gì đó. Ở vị trí của Quang không thể nhìn rõ, nhưng anh nhận ra sự thay đổi thấy rõ của V.: Đang tiến về phía Quang, con búp bê đột nhiên giật nảy người một cách kỳ quái, như thể nó cảm nhận được thứ gì đó đe doạ ở phía sau.

“Sao mi có thể…?” Tiếng lầm bầm hoang mang từ bờ môi sứ rạn vỡ chuyển thành tiếng rít cao, V. ngay lập tức quay phắt khỏi Quang, những cánh tay sứ của nó đột nhiên vươn dài ra như một con nhện trắng bệch gớm ghiếc, vụt về phía Nhi!

Nhận ra bất thường, Quang chồm dậy lao thẳng về phía V., mặc kệ cẳng chân đau đớn muốn ngất đi. Anh tông mạnh vào V. làm con búp bê loạng choạng mất đà, khiến những cánh tay sứ đang hướng tới Nhi cũng chới với giữa không trung.

Điều gì đó đã khiến con búp bê hoảng hốt. Anh không biết, nhưng chắc chắn liên quan đến vật Nhi đang cầm trên tay, nếu không thì con búp bê đã chẳng vội vàng đến mức phải bỏ mặc anh để tấn công Nhi như vậy.

Trong khoảnh khắc, con búp bê sứ gầm lên phẫn nộ. Nó quyết định giải quyết Quang trước - những cánh tay sứ rụt lại định siết nát anh…

Hiển thị đầy đủ

Quang (Kwang) cố gắng vượt qua thử thách V. với Can đảm. Thử thách đang nghiêng về kết quả Mạnh.

Đã đăng vào lúc 18:45 ngày 11/09/2020

“Ối!” Nhi hét, V lao đến Quang điên cuồng, nó sắp giết anh đến nơi! Biết là không thể chần chừ lâu hơn, nhưng chân Nhi hóa đá mất rồi, cô không thể nhích dù chỉ một bước.

“Nhanh lên! Mau xuống!” Cáo Đêm hối thúc.

“Nhưng…nhưng tôi..” Nhi phát khóc, ánh mắt run rẩy nhìn xuống những mảnh sứ của V thoăn thoát xiên vào Quang.

“Nào, xuống đi.”

Ai đó đẩy Nhi xuống.

Á..á…á!!

Rầm!

Cô ngã lên đâu đó, lưng thốn lên vì va đập.

“Chúng mi…đều phải xuống địa ngục!” V lập tức chuyển sự chú ý, nó rít lên thứ âm thanh chói tai, bật lên và định đâm vào bụng Nhi. May thay, Quang đã kéo cô ra kịp thời. V mất đà lao thẳng về trước.

“Phải ấn cái này vào ngực trái.” Giữ khư khư bức tượng trong tay, Nhi nói nhanh gọn.

“Được, vậy ta sẽ làm thế này….” Quang tiếp lời.

Hai người lập tức lui vào sau màn khói đen. Khi V lấy lại thăng bằng, nó bắt đầu đưa hai mắt đen ngòm nhìn xung quanh, vừa đi vừa đe dọa:

“Trốn thì được gì..? Các ngươi cũng phải chết thôi..”

Với màn khói đen khuất tầm nhìn, người V vừa đụng trúng một sợi thừng thì phải.

“Ngay bây giờ!!” Quang hét lớn, đồng thời kéo giựt sợi thừng lại. V bất ngờ bị kéo lui. Ngay khoảnh khắc ấy, Nhi lao đến cùng bức tượng.

“Đừng hòng!” V phản khánh, từ lưng nó mọc lên những cái gai đâm thẳng về phía Quang. Chỉ cần Quang buông dây thì Nhi cũng chẳng còn ý chí nào để đấu lại V nữa.

“Không!!” Nhi hét.

Hự!

Những cái gai tụ về một chỗ, máu đọng lại rỉ giọt nhỏ trên đầu gai. Quang bị thương rồi.

Nhưng bức tượng đã nằm gọn lên ngực trái của V.

“Không!!! KHÔNG THỂ ĐƯỢC!!” V gào rú, từng mảnh sứ bắt đầu rơi xuống, vỡ vụn, những chiếc gai cũng thế, V dần hoá thành tro bụi. Như một món đồ chơi đã quá cũ, như một nỗi uất hận đã bị lãng quên. V vẫn hét mãi như thế, dần dần trở thành thứ âm thanh không còn phân biệt được.

Nhi khụy xuống, Quang thở phào, thế này, có thể gọi là thành công rồi đúng không…?

Hiển thị đầy đủ

Hồ Ngọc Yến Nhi đã vượt qua thử thách V. với Tượng phong ấn và đạt kết quả Mạnh.

Bạn chiến thắng trước V. và phong ấn nó mãi mãi.

Đã đăng vào lúc 02:04 ngày 14/09/2020

Người dẫn truyện kết thúc phân cảnh

@arekusu

Bình minh tới.

Cả nhóm bạn đứng ở một góc bìa rừng, nhìn cái xác búp bê tả tơi và vô hồn của V. nằm xuống dưới ngôi mộ đào rất sâu—nơi ngực trái vẫn còn bức tượng phong ấn.

“Hy vọng rằng không ai sẽ tìm được cô ta tại đây.”

Tử Ấn trên tay bạn đã biến mất vào cái lúc mà con búp bê quỷ dữ đó bị phong ấn bởi bức tượng. Bạn không rõ bức tượng này sẽ có hiệu lực phong ấn cô ta được bao lâu, nhưng bạn chắc chắn rằng nếu một ngày nào đó cô ta sống lại, tất cả những điều khủng khiếp nhất mà bạn đã từng trải qua sẽ tái diễn, và một ai đó sẽ lại phải trở thành nạn nhân. Nhưng bạn đã thử tất cả mọi cách để huỷ diệt thân xác búp bê của cô ta nhưng không thành. Điều duy nhất bạn có thể làm tại thời điểm này, đó là đưa cô ta đến một nơi biệt lập nhất có thể, đào một cái hố sâu thật sâu, và xoá hết mọi dấu vết.

Câu chuyện xoay quanh Tử Ấn vẫn còn rất nhiều những điều bí ẩn chưa được giải đáp. Nhưng hôm nay bạn đã quá mệt mỏi để có thể suy nghĩ được thêm điều gì nữa.

Sau khi xong việc, cả nhóm quyết định chia tay nhau để trở về với cuộc sống bình thường. Sau tất cả những gì nhóm bạn đã chứng kiến và trải qua, mọi người đều xứng đáng có một cuộc sống bình an. Nhưng bạn có linh cảm rằng, có lẽ là từ đây cuộc đời của bạn sẽ không còn được như trước nữa.

Linh hồn của những nạn nhân xấu số đã khuất, từ nay xin hãy yên nghỉ nhé.

Khi bạn vừa quay lưng bước đi, thì một cơn gió lạnh buốt đến thấu xương bớt chợt thổi ngang qua khiến bạn không khỏi rùng mình và quay phắt lại.

Hiển thị đầy đủ

Đã đăng vào lúc 08:04 ngày 14/09/2020